Nam mô Bổn sư Thích Ca Mâu Ni Phật!
Nam Mô vu lan dyên khởi đại hiếu Mục Kiền Liên Bồ Tát !
Ngưỡng bạch trên Chư Tôn Thượng Tọa, Chư Đại Đức Tăng Ni.
Kính thưa toàn thể quý Phật tử.
Khi những đợt mưa ngâu kéo về và những chiếc lá thu rơi xào xạc, lòng người càng thêm nặng trĩu bao nỗi nhớ mong. Mùa Vu Lan đã đến, ngày cho những người con báo đền ơn sâu nghĩa cả tới hai đấng sinh thành.
Hôm nay, khi cả nhân loại đang cùng hướng về ngày Báo hiếu. Trước Phật đài trang nghiêm thanh tịnh và tôn tượng hiếu hạnh của Tôn giả Mục Kiền Liên. Dưới sự chứng minh của chư tôn đức Tăng ni cùng thể đạo tràng, Con vô cùng hạnh phúc khi được dâng lên Cha Mẹ những điều thiêng liêng sâu thẳm trong lòng mình thay cho tấm lòng tri ân tới Cha và Mẹ.
Thưa Cha.!
Có lẽ Cha hạnh phúc lắm khi biết Mẹ mang thai con sau gần sáu năm chung sống cùng Mẹ. Tưởng đâu rằng đã hết hi vọng vì Mẹ con bị cắt U nang…Thế rồi niềm hạnh phúc đã đến bên mái nhà nhỏ của đôi vợ chồng nghèo. Một ngày kia Mẹ đã mang trong mình dòng máu của Cha một thai nhi bé bỏng. Chưa biết nó là gái hay trai nhưng Cha đã khóc vì đã có con.
Lạy Mẹ !
Con không biết nói sao ngoài niềm hạnh phúc xen lẫn những giọt nước mắt xúc động khi được nghe Ngoại kể về sự hi sinh mà Mẹ đã cho con. Mẹ ơi! Cái ngày Mẹ biết trong mình có tượng hình một sự sống chắc Mẹ cũng hạnh phúc như Cha. Sự lo lắng không sinh được con cho gia đình bên chồng đã không còn là nỗi buồn từ khi con hiện hữu trong bào thai Mẹ.
Nhưng Mẹ ơi, con đã không ngoan khi làm Mẹ hao gầy ngay từ lúc con bắt đầu đi vào thai Mẹ. Người ta chỉ ốm 3 tháng thai nghén, còn Mẹ thì đủ cả 9 tháng 10 ngày không được một bữa ăn ngon. Những ngày con chuẩn bị chào đời Mẹ lại càng vất vả khó khăn hơn. Khi con cất tiếng khóc chào đời thì Mẹ phải cấp cứu vì quá yếu…
Kính lạy Mẹ ! Kính lạy Cha…
Con còn nhớ lắm câu hát ru ngày xưa Mẹ vẫn thường hát mỗi lần con ngủ…
Công cha như núi Thái Sơn
Nghĩa Mẹ như nước trong nguồn chảy ra
Một lòng thờ Mẹ kính Cha
Cho tròn chữ hiếu mới là đạo con
Lời ru ngọt ngào của Mẹ không chỉ là câu hát để con ngủ ngon mà lời ru ấy như nhắn nhủ con biết hướng về ngồn cội. Khi đã trưởng thành khôn lớn, con càng lại thấm thía bao nỗi nhọc nhằn của Mẹ Cha.
Cha ơi! Người có biết trong lòng con trẻ luôn yêu Cha nhiều lắm không cha? Chắc Cha vẫn nhớ ngày con còn nhỏ, mỗi lần đi làm về Cha thường ôm con vào lòng và hôn lên mái tóc con. Khi ấy con trẻ chê tay Cha cứng quá không mềm như tay Mẹ, lớn lên rồi con mới hiểu…Đôi tay cha không mềm như tay mẹ vì đôi bàn tay ấy đã phải làm lụng vất vả quanh năm để lo cho gia đình.
Thưa cha ! Dù con không gục đầu vào lòng cha như con đã từng gục đầu trong lòng Mẹ. Dù con trẻ không dỗi hờn nũng nịu để vòi vĩnh áo đẹp, dép cao…Dù con chưa bao giờ dám nói trước Cha một lời “Con yêu Cha lắm”…! Nhưng Cha biết không? Trong lòng con, Người như bóng cây cao cả che mát đời con, Cha dạy con biết đứng vững bằng đôi chân mình trước thử thách chông gai. Bề ngoài Cha nghiêm khắc bao nhiêu thì trong lòng Cha lại ẩn chứa một tình thương cao cả bấy nhiêu. Có cha, con được che chở trước nguy nan, cha nâng bước con đến vinh quang hạnh phúc.
Cha dành hết những đắng cay
Cho con vị ngọt những ngày ấu thơ
Cha dành đỉnh núi mây mờ
Cho con đường rộng bây giờ con đi
Lạy mẹ ! Đấng sinh thành tạo hình hài con bằng niềm đau tột độ. Mẹ đã chấp nhận mọi nguy hiểm để cho con sự sống. Nếu tình yêu thương của Cha là thầm lặng cao cả bao nhiêu thì tình yêu của Mẹ lại dịu ngọt êm đềm bấy nhiêu. Ngay từ khi cất tiếng khóc chào đời, Mẹ đã cho con dòng sữa ân tình thiêng liêng thơm mát. Ba năm ẵm bồng, bú mớm, Mẹ thức khuya dậy sớm ăn đắng nhả bùi miếng ngọt cho con. Mẹ ơi! Cây cầu tre thuở nào Mẹ dắt con đến lớp nay đã được xây bằng xi măng cao và đẹp thế. Vậy mà Mẹ con thì ngày một hao gầy vì mãi còn vất vả long đong.
Nuôi con buôn tảo bán tần
Chỉ mong con lớn lên thân với đời
Những khi trái gió trở trời
Con đau là Mẹ đứng ngồi không yên
Mẹ ơi! Mẹ thật là vĩ đại, con hạnh phúc vì con được là con của Mẹ, con sung sướng vì luôn có mẹ bên con…
Ơn cha lành cao hơn núi Thái
Nghĩa mẹ hiền sâu tữa biển khơi
Dù con đi hết cuộc đời
Cũng không trả hết công người sinh con
Cha mẹ luôn là điểm tựa vững trãi, là bến đỗ bình yên cho con trẻ quay về. Quả thật là vậy! Dù bất cứ ở nơi đâu thì trong trái tim Cha Mẹ đều luôn hướng về con. Dù cả cuộc đời Mẹ Cha lận đận, Người vẫn mong cho con được hạnh phúc, bình yên. Ấy vậy mà có đôi lúc vì sự vô tâm, thậm chí có khi ngỗ nghịch con đã làm cho Mẹ Cha rơi lệ.
Kính lạy Mẹ ! Kính lạy Cha…
“Mẹ , Cha ”! Hai tiếng gọi thiêng liêng của tình mẫu tử mà con đã biết gọi từ cái thuở còn bập bẹ, ê a nhưng cho đến lúc trưởng thành con vẫn chưa hiểu hết. Cả trái tim của Mẹ, trọn tấm lòng của Cha không chỉ là núi Thái Sơn hay biển Thái bình mà tình Cha nghĩa Mẹ còn sâu thẳm mênh mông hơn thế nữa. Giá như điều này con được hiểu sớm hơn thì có lẽ Mẹ, Cha không bao giờ phải khóc. Sách vở, ca dao, tục ngữ luôn ca ngợi ân đức cha Mẹ như biển trời, như núi Thái. Nhưng…Núi có thể đo được độ cao, Biển cũng có thể đo được độ sâu, sông vẫn có thể cạn, núi vẫn có thể mòn. Chỉ có duy nhất tình Phụ Mẫu mãi mãi không có gì so sánh được. Cũng chính vì thế con càng thấm thía câu
Lên non mới biết non cao
Nuôi con mới biết công tao mẫu từ
Giờ con mới thật sự cảm nhận tình thương bao la của Cha Mẹ dành cho con. Cảm ơn cuộc đời đã cho con nhận ra điều thiêng liêng nhất. Cái ngày con được làm Mẹ, con đã hạnh phúc biết bao nhiêu. Nghe tiếng trẻ thơ khóc trào đời mà con quên đi sự đau đớn khi vừa vượt cạn. Những đêm thức trắng chăm con ốm, những lúc con trẻ vừa ho vừa khóc con nghe ruột đứt từng cơn. Mẹ khóc, con khóc..cả nhà đều khóc… ẵm con trên tay chạy vào bệnh viện trong đêm mưa rét…chính những cảm giác ấy đã giúp con tìm lại được suối nguồn yêu thương nơi hai đấng sinh thành.
Thưa Cha! Thưa Mẹ…! Thuở còn trẻ, vì nông nổi nên con không hiểu hết tình Người, đã có lúc làm Mẹ Cha rơi lệ. Cho đến khi lập gia đình con cũng chưa bao giờ nói câu “xin lỗi”. Hôm nay, dù là câu nói muôn màng nhưng con vẫn muốn quỳ dưới chân Người để xin Người tha thứ. “ Lạy Mẹ ! Con xin lỗi Mẹ rất nhiều…! Lạy Cha, mong Cha tha thứ cho con Cha nhé”!
Kính lạy Mẹ ! Kính lạy Cha…
Vu Lan năm nay, con lại hạnh phúc được cài lên ngực bông hồng đỏ thắm. Màu đỏ của sự bình an khi cuộc đời con còn cả hai đấng sinh thành, màu đỏ của niềm hạnh phúc khi cuộc đời con còn cả một bầu trời yêu thương tròn vẹn. Cài bông hồng đỏ thắm trên ngực áo mà con đã không ngăn nổi những giọt nước mắt hạnh phúc. Nguyện cầu cho Cha Mẹ của con luôn mạnh khỏe, an lạc trong ánh hào quang của chư Phật mười phương.
Dòng cảm niệm con kính dâng từ mẫu
Cầu Mẹ Cha phước thọ bình an
Vu lan về bao cảm xúc chứa chan
Dâng Mẹ Cha thay cho lời sám hối.
Ngưỡng bạch trên Chư Tôn Thượng Tọa, Chư Đại Đức Tăng Ni.
Kính thưa toàn thể quý Phật tử.
Con nghĩ rằng, không chỉ có tháng 7 mới là tháng để những người con bày tỏ lòng hiếu thuận của mình với Cha Mẹ. Tất cả mọi người khi hiện hữu trên cõi đời này đều do Cha Mẹ sinh ra. Vì vậy con mong tất cả 365 ngày trong năm đều là ngày báo hiếu. Qua đây, Con xin chia sẻ niềm hạnh phúc với tất cả những ai còn Cha Mẹ. Xin hãy trân trọng những phút giây hạnh phúc yêu thương bên cạnh hai đấng sinh thành, hãy làm tất cả những gì có thể để bày tỏ lòng hiếu thảo đến Cha Mẹ. Với những ai đã mất đi bầu trời hạnh phúc, con xin chia sẻ nỗi mất mát lớn lao chân thành nhất của con đến mọi người.
Hôm nay, hòa trong niềm giao cảm của tình mẫu tử thiêng liêng, con thành tâm kính chúc Chư Tôn Thượng Tọa, Chư Đại Đức Tăng Ni một mùa Vu Lan đạo nghiệp tăng trưởng, hạnh nguyện viên dung. Kính chúc quí Phật tử một mùa Vu lan đầy ý nghĩa.
Nam mô Vu lan duyên khởi đại hiếu Mục Kiền Liên Bồ Tát!
Kính dâng Cha Mẹ kính yêu
Con gái - Liên Hương
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét