Thứ Năm, 28 tháng 10, 2010

Truyện thơ : Truyền kỳ tôn giả Mục Kiền Liên


 TRUYỀN KỲ VỀ TÔN GIẢ MỤC KIỀN LIÊN
 (Sáng tác thơ - PT Liên Hương)
*******

Ở vương quốc Ma Kiệt Đà
Có ngôi làng nhỏ “ Câu Ly Ca” này
Tích truyện nghe cảm động thay
Về vị Thượng thủ đủ đầy thần thông
Truyện xưa được kể lại rằng
Có gia đình nọ giống dòng cao sang
Truyền thống đại tộc rỡ ràng
Bà La Môn giáo thuộc hàng quyền uy
Danh lợi, chức sắc ai bì
Người chồng - trưởng giáo uy nghi một vùng
 Bà Thanh Đề vợ của ông
Xuất thân phú quý cùng dòng đạo chung
Tín đồ giáo phái rất đông
Nhưng còn mang nặng nỗi lòng ưu tư
Đã qua hết chục mùa thu
Nguyện cầu dâng lễ đại từ Phạm Thiên
“ Kính lại Đại Đức vô biên
Kính lạy từ phụ Phạm Thiên cõi trời
Mười năm chung sống qua rồi
Chưa con nối nghiệp, nối ngôi tông đường
Xin người ban phát tình thương
Xin người cho kẻ dân thường thỏa mong

Một mụn con nhỏ trong lòng
Để mai sau lớn nối dòng tổ tiên”
Một ngày, lời nguyện ứng hiện
Thanh Đề cảm thấy có tiên độ trì
Toàn thân rung động là kỳ
Hương thơm ngào ngạt bay đi khắp phòng
                                            Thì ra thai đã đậu xong
Vợ chồng làm lễ đồng lòng tạ ơn
Đến ngày khai nhụy lâm bồn
Thanh Đề sinh hạ một con đầu lòng
Hoàng nam nét mặt sáng trong
Đại tộc trưởng giáo trong lòng hân hoan
Ông mời tất cả xóm làng
Đến cùng trưởng giáo họ hàng vui chung
Là con cao quý nhất vùng
Câu-Ly-Ca được để dùng đặt tên
Chiếu theo luật của tổ tiên
Lấy họ của mẹ đặt liền tên con
Câu - Ly - Ca - Mục  - Kiền - Liên
Là tên đầy đủ phước duyên vô cùng
Làng bên múa hát tưng bưng
Chào đón cậu bé của vùng Noa - Ca
Xá - Lợi - Phất được sinh ra
Khôi ngô, tuán tú, con nhà quyền uy
Con cầu, con nguyện hiếm khi
Hai nhà thân thiết vốn thì đã lâu
Là con trai trưởng giáo đầu
Gia đình danh giá khác đâu vương hoàng
Mục Kiền Liên lại hiền ngoan
Lại được giáo dục hoàn toàn sâu xa
Năm lên bốn tuổi được cha
Dạy cho mật chú dòng Bà La Môn
Bảy tuổi chàng lại giỏi hơn
Cha mời thầy dạy các môn cho chàng
Lý luận, triết học giỏi giang
Năm lên tám tuổi giỏi càng tăng lên
Mục-Liên , Xá Lợi có tên
                                “Thần đồng trí tuệ” được truyền lan xa
Hai người bạn trẻ tài ba
Sống tình  huynh đệ thật là đáng khen
Gia đình chàng Mục Kiền Liên
Vào hàng danh giá nổi tên bao đời
Cộng với trí tuệ tuyệt vời
Năm mười tám tuổi rạng ngời tài ba
Hàng trăm môn đệ của cha
Theo chàng học đạo quả là hiếm thay
Chàng Xá Lợi Phất bên này
Môn sinh quy tụ về đây theo chàng
Lớn lên trong cảnh giàu sang
Mục Liên chẳng những không màng lợi danh
Chàng đau khi thấy chúng sanh
Bị đem giết hại để giành máu tươi
Hoài nghi sự thật cuộc đời
Trong lòng chàng nghĩ rối bời mông lung
Tại sao dâng máu để dùng?
Tại sao Thượng Đế không cùng cảm thông?
Vũ trụ tuyệt đối hay không?
Hận thù chém giết bất công làm gì?
Vinh quang nào có được chi?
Hạnh phúc có lúc phải suy phải tàn
Văn minh rồi cũng chuyển sang
Đi vào lối cũ suy tàn diệt vong
Âm mưu thủ đoạn vô nhân
Trải bao tiền kiếp xoay vần mà chi
Nghỉ suy lòng dạ rối bời
Gặp Xá Lợi Phất tỏ lời bày phân
Hai chàng ý hợp đồng tâm
Có cùng nan giải trong lòng như nhau
Ý nghĩ xuất hiện trong đầu
Hai người bạn trẻ cùng nhau đi tìm
Chân lý đang mở trong tim
Xuất ly gia tộc mong tìm đạo sâu
Giúp người thoát khỏi khổ đau
Lìa xa cuộc sống đau sầu thế gian
2
Thưở ấy Ấn Độ nhiều bang
Giáo chủ nhiều phái, triết càng khác nhau
Bỏ công tìm hiểu đuôi đầu
Đôi bạn thấy rõ không cầu được chi
Nên đã từ bỏ ra đi
Tìm thầy thọ giáo đến khi thỏa lòng
Mục Liên, Xá Lợi, tùy tùng
Tìm vị giáo chủ giỏi thông vùng này
Ông là người giỏi lắm thay
Hơn hẳn các phái trừ ngài Thích Ca
Đôi bạn trí tuệ tài ba
Theo vị giáo chủ để mà học thêm
Thời gian trôi vụt như  tên
Mục Liên, Xá Lợi chưa tìm được ra
Ánh sáng chân lý chói lòa
Quyết định từ giã đi xa tìm thầy
Lòng chưa thỏa nguyện nơi này
Bền lòng tìm được vị thầy tối cao
3

Du phương tìm ánh Đạo mầu
Hai mươi năm đã qua mau không ngờ
Quay về chốn cũ đang chờ
Ma Kiệt Đà xứ, bấy giờ là quê
Chia tay đôi bạn nguyện thề
Ai tìm Đạo trước hãy về báo tin
Bốn mươi bốn tuổi chưa tìm
Được ra ánh sáng con tim mong chờ
Cùng lúc Đức Phật bấy giờ
Bánh xe chánh pháp đến giờ chuyển luân
Đức Phật cho đệ tử mình
Đi truyền chân lý xa gần nơi đây
Một hôm qua phố chốn này
Xá Lợi Phất thấy ở ngay bên đường
Dáng vẻ Sa - môn phi thường
Oai nghi, tự tại kính nhường biết bao
Trong lòng cảm kích làm sao
Chàng bước lại hỏi  đuôi đầu nguồn cơn
Biết được thân thế Sa - môn
Là vị đệ tử Thế Tôn bấy giờ
Hỏi về giáo lý tìm chờ
Sa - môn thuyết giải “Pháp nhờ duyên sanh”
Bài kệ ngắn gọn hiểu nhanh
Như trận mưa pháp thấm mành đất khô
Chân lý giải thoát mong chờ
Bây giờ bừng sáng trong mơ vẫn còn
Chàng bèn từ giả Sa - môn
Hẹn ngày đến gặp Thế Tôn một lần
Quay về tìm gặp bạn thân
Kẻ lại sự việc tinh thần sướng vui
Đôi bạn đã đến gặp Người
Như Lai nhìn thấy biết  người tài ba
Hai chàng gặp Phật Thích Ca
Chấp tay cung kính xin là Sa - môn
Nguyện theo đức hạnh Thế Tôn
Mong được học đạo sớm hôm bên Người
Đức Phật hoan hỷ nhận lời
Mục Liên, Xá Lợi lòng vui khôn cùng
Năm trăm đồ chúng cũng mong
Xuất gia theo Phật thoát vòng tử sinh
Nghỉ đến giáo chủ một mình
Hai người bạn trẻ thật tình khuyên ông
Quay về nương tựa bóng Tùng
Thế Tôn giáo pháp sáng bừng không gian
Nhưng vì ước vọng cao sang
Cộng thêm đồ chúng ngỡ ngàng bỏ đi
Thất vọng, uất  ức cực kỳ
Máu tươi thổ đỏ tức thì chết ngay
4
Thời gian theo Phật mỗi ngày
MụcL iên, Xá Lợi hăng say học hành
Đức hạnh tài trí tinh anh
Thần thông, quảng  đại chứng thành quả ngay
Từ đó đôi bạn chia tay
Chọn nơi thanh vắng hằng ngày để tu
Xá Lợi lưu ngụ tại khu
Gần thành Vương Xá chuyên tu pháp Thiền
Mỗi lần nghe pháp Phật hiền
Ngài thường quán xét bằng niềm tin sâu
Thấu đáo diệu pháp nhiệm mầu
Đạt quả giải thoát, dứt mau não phiền
Nói đến ngài Mục Kiền Liên
Chọn tu tận ở một miền xa xôi
Núi rừng hoang vắng không người
Ma - Kiệt - Đà quốc là nơi tu hành
Mặc dù thông hiểu rất nhanh
Nhưng Ngài vẫn bị hôn trầm bám theo
Bất lực trước cảnh trớ trêu
Đức Phật biết rõ những điều khó khăn
Mục Liên chưa hết băn khoăn
Thế Tôn hiển thị đến gần nói ngay
“Có tám pháp giải chướng này
Hôn trầm sẽ hết chứng ngay đạo mầu
Một là đừng nghĩ quá sâu
Có cơn bùn ngủ đang hầu bên ta
Giữ tâm như thế sẽ qua
Hôn trầm biến mất thật là rất hay
Hai là nhớ đến Như Lai
Những lời ta dạy hằng ngày xét soi
Khi ông đã nhớ đủ rồi
Thì cơn buồn ngủ sẽ rời đi xa
Ba là phán xét sâu xa
Phật ngôn nhớ đủ hiểu ta nói gì
Các pháp ta dạy hữu vi
Quán được như vậy tức thì hết ngay
Bốn là tâm ý mỗi ngày
Phổ vào xúc giác, chân tay xoa đều
Tứ chi cọ mạnh thật nhiều
Hôn trầm sẽ mất là điều tất nhiên
Năm là để ý tâm, duyên
Vào mỗi động tác tọa thiền, đứng, đi
Rửa mặt, quan sát hành vi
Buồn ngủ biến mất ta thì tỉnh ngay
Sáu là quan sát hằng ngày
Mặt trời là mục sau này soi ta
Ban đêm tinh tú trăng ngà
Tinh thần sáng lạng lìa xa hôn trầm
Bảy là quan sát nội tâm
Xét soi cho kỹ hôn trầm do đâu
Suy nghỉ, tư tưởng khác nhau
Kinh hành, niệm Phật hết mau hôn trầm
Tám là nằm xuống thẳng lưng
Giữ tâm ý niệm biết mình ở đâu
Tâm không say đắm nghỉ lâu
Hôn trầm biếng mất rất mau thôi mà
Tám pháp giải chướng của ta
Ông hãy vận dụng ắt là hết ngay”
Mục Kiền Liên bạch Như Lai
Cúi xin Từ Phụ giải bày cho con
Làm sao diệt chướng héo hon
Não phiền khát vọng không còn vô minh
Sống đời an lạc hữu tình
Sạch trong hơn cả nhân sinh muôn loài
Thế Tôn giải đáp cho Ngài
“Nếu người giác ngộ hiểu ngay được rằng
Biết được vạn vật chúng sanh
Không gì dính mắc trong lòng làm chi
Sướng vui đau khổ sá gì
Ta đều quán được “ Có chi vô thường”
Không ham thích, chẳng vấn vương
Không khao khát, chẳng bi thương đau sầu
Như vậy đã diệt vọng, cầu
Dục vọng biến mất thoát mau luân hồi”
Đức Phật vừa nói dứt lời
Mục Liên hiểu được những lời Phật trao
Vững tâm hành đạo biết bao
Nhờ duyên của Phật qua mau chướng đời
 Trí tuệ chứng được xong rồi
Không còn phiền não, xa rời khổ đau
Sơ Thiền chứng được rất mau
Nhị Thiền tiến tới nhiệm mầu vô biên
Bảy ngày ngài chứng nhị Thiền
Vì trong nhiều kiếp luyện rèn đạo tâm
Và được Phật trợ duyên ông
Nên đã vượt khỏi mọi dòng thời gian
Vượt qua tất cả không gian
Chứng đạo Thánh quả dễ dàng thần thông
Ngài Xá Lợi Phất bạn ông
Chứng ngay thánh quả chỉ trong hai tuần
Đức Phật không phải phân vân
Biết Xá Lợi Phất chẳng cần trợ duyên
Vì trí tuệ rất vô biên
Tự mình có thể chứng nên đạo mầu
Chứng được đạo lý cao sâu
Đức Phật truyền họ đứng đầu chúng Tăng
Mục Liên, Xá Lợi tuệ thông
Trở thành đệ tử tinh anh của Ngài
Có quyền lãnh đạo, giảng bài
Nhân danh đức Phật thay Ngài pháp trao
Tỳ kheo bàn tán xôn xao
Về chuyện Đức Phật truyền trao hạn quyền
Cho Xá Lợi Phất, Mục Liên
Hai người đệ tử mới truyền giới Tăng
Các tỳ kheo lại tin rằng
Phẩm vị cao ấy phải dành YaSa
Kiều Trần Như hoặc KaSSaPa
Mà sao Đức Phật ban ra điều này?
Thế Tôn bèn giải thích ngay
Đó là vị quả hai Ngài ấy gieo
Qua nhiều tiền kiếp đi theo
Đức hạnh bồi đắp nay đều đã xong
Mục Kiền Liên đại thần thông
Tôn giả Xá Lợi tuệ thông trí tài
Hai ngài sống hạnh Như Lai
Thực hành giáo huấn mỗi ngày không quên
Chúng Tăng càng trọng kính thêm
Hai vị xứng đệ tử hiền Như Lai
5
Nhắc về thần thông của Ngài
Ta nhớ tiền kiếp về Ngài Mục Liên
Thuở ấy đức Mục Kiền Liên
Làm nghê chài lưới ở miền thôn quê
Hằng ngày bắt cá đem về
Nấu, khô, đem bán là ngh sinh nhai
Một hôm tâm khởi lành ngay
Quán thấy việc bắt, lưới chài, cá tôm
Là nghề bất thiện khó tồn
Sống phải tạo phước vun bồn đời sau
Nghĩ vậy chàng bỏ nghề mau
Nhân duyên đã đến nhiệm mầu lắm thay
Ngày nọ chàng đã gặp may
Bích Chi Phật đến nơi này vừa xong
Thấy Phật oai đức uy phong
Chàng Ngư cung kính trong lòng hân hoan
Thỉnh Phật về tại nhà chàng
Cúng dường trai phạm hỷ hoan vô cùng
Bích Chi Phật, hiểu tấm lòng
Ngài bèn hóa hiện thần thông siêu phàm
Trên thân nước chảy tràn lan
Dưới thân lửa cháy rực vàng bốc lên
Trước cảnh hy hữu hiện lên
Chàng Ngư phát nguyện với niềm tin sâu
Cầu chứng thần thông đời sau
Trải vô lượng kiếp đạo mầu hiển linh
Thiện duyên gặp Phật với mình
Xuất gia theo Phật vô minh diệt trừ
Bảy ngày tinh tấn chuyên tu
Thần thông đệ nhất chưng từ hôm nay
Và cũng là kể từ đây
Mục Kiền Liên được ngày ngày độ sinh
Bằng thần thông chứng của mình
Tự tại giáo hóa chúng sinh muôn loài
Đây là ước nguyện của Ngài
Từ vô lượng kiếp đến đây đã thành
Ngài đã đoạn tuyệt rất nhanh
Tham, sân, si, hận, tâm lành đại bi

6

Thần thông siêu việt hữu vi
Ngài thường quan sát A Tỳ khổ đau
Chúng sanh thọ nghiệp dài lâu
Ngài thường thuyết giảng đạo mầu Phật trao
Giúp cho họ hiểu trước sau
Tránh điều quả báo về sau an nhàn
Một bữa Tôn giả đi ngang
Dòng sông Hằng chiếu cả ngàn ánh sao
Hoàng hôn đã tắt lúc nào
Ngài bèn tịnh tọa dưới sao nơi này
Ngồi trong chánh niệm Ngài hay
Có loài quỷ đói mỗi ngày qua đây
Tìm nước đ uống chỗ này
Nhưng gặp qu ác mặt mày tợn hung
Tay cầm gậy sắt hữu sung
Làm cho quỷ đói đường cùng khó khăn
Thấy quỷ thọ tội không đồng
Tôn giả bèn gọi với lòng từ bi
Giải cho chúng biết nghiệp gì
Vì sao thọ khổ như thì giờ đây
“Các người đời trước nghiệp dầy
Làm thầy tướng số nói hay nói càng
Tự ý chê trách dối gian
Khen điều không đúng họa mang cho người
Vì tâm tham lấy của người
Nên giờ nghiệp báo tìm ngươi để đòi”
Lũ quỷ lần lượt hỏi người
Lòng từ khuyến nhủ nói lời bảo ban
Hướng cho chánh pháp rõ ràng
Để mà tu tập thoát đàng khổ đau
Lũ quỹ kính phục cúi đầu
Hứa sẽ sám hối để mau thoát nàn

7

Ngày nọ đức Phật chuyển sang
Hồ A- Nậu - Đạt thuyết bàn giới tăng
Hôm đó vào đúng ngày giằm
Phật gọi tất cả Chúng Tăng đủ đầy
Không thấy Xá Lợi ở đây
Phật bàn lên tiếng với thầy Mục Liên
“Thầy đến Xá Vệ Thành xem
Mời thầy Xá Lợi đi liền về đây”
Gặp bạn, Mục Liên nói ngay
“Thế Tôn mời  gọi huynh quay về liền
Người sắp thuyết giới, tọa Thiền
Hồ-A-Nậu- Đạt, đi liền sư huynh!”
Xá-Lợi cười đáp thân tình
“Cảm ơn huynh đã một mình đến đây
Lát nữa chúng ta đi ngay
Bây giờ huynh  hãy trò này cùng chơi”
Mục Liên hoan hỷ nhận lời
Hai người chơi một trò chơi diệu kỳ
Lấy dải áo kết xong thì
Đem ném xuống đất để thi chí tài
Mục Liên lượm mãi chẳng lay
Ngài liền vận dụng hết tài thần thông
Dải áo được lấy lên xong
Mặt đất rung động trong vòng lát giây
Thầy Xá Lợi lấy sợi dây
Tu Di đỉnh núi nơi này cột lên
 Mục Liên dở hổng núi lên
 Lợi - Tôn giả cột liền sợi dây
Vào tòa pháp Phật ngồi đây
Lần này không thể chuyển lay pháp toà
Nếu đem so sánh chúng ta
Trước Tôn Từ Phụ thấy mà dở thay
Thần lực chỉ thể chuyển lay
Tu Di nhúc nhích, đất này mới rung
 Nhưng tòa pháp Phật đang dùng
Hiên ngang sừng sững chưa từng chuyển lay
Hôm nay thấy được việc này
Tôi đã không chút mảy may nghi ngờ
Thần lực từ trước đến giờ
Giờ tôi đã hiểu cũng nhờ sư huynh
Cùng thử nghiệm lại với mình
Thôi ta hãy bước đăng trình cho mau
Huynh đi trước tôi theo sau”
Mục Liên  đồng ý liền mau lên đường
Đến nơi thấy chuyện lạ thường
Bạn Xá Lợi Phất thân thương đang ngồi
Cúi đầu đảnh lệ Phật rồi
Mục Liên bạch Phật đầu đuôi s tình
“Con đi về trước sư huynh
Vận thần thông để đăng trình đến đây
Con không rõ được chuyện này
Sao giờ huynh đã ở đây lúc nào
Không lẽ thần thông mất sao?
Cúi đầu, đúc Phậy tối cao chỉ bày”
Từ hòa Phật an ủi ngay
“Thầy Mục Liên vẫn đủ đầy thần thông
Ngoài Như Lai chỉ mình ông
Thầy Xá lợi Phất cũng không thể bằng
Mỗi gười có một tài năng
Thầy Xá Lợi  trí tuệ bằng vô biên
Sau việc Xá Lợi, Mục Liên
Chúng tăng bàn tán khắp miền xôn xao
“Thần thông Xá Lợi rất cao
Mục Liên tôn giả làm sao mà bằng”
Nghe lời đại chúng xì xầm
Trong lòng Xá Lợi thấy không vui gì
Liền gặp Đức Phật tức thì
Cúi đầu để Phật xong thì thưa ngay
“Bạch Thế Tôn chuyện như này
Đại chúng bàn tán không hay chút nào
Làm sao thần lực con cao
Làm sao con dám tự hào thần thông
Hôm đó vì tại con mong
Sớm được nghe pháp mà lòng vội đi
Sư huynh con chẳng vội chi
Nên về chậm chút có gì lạ đâu
Xin Người phân giải đuôi đầu
Giúp cho đại chúng ngõ hầu liễu thông
Sư huynh là đại thần thông
Công hạnh lại lớn con không sánh bằng”
Phật cười hoan hỷ biết rằng
Hai người bạn ấy thật lòng nhường nhau
Khiêm tốn, yêu bạn trước sau
Là đôi bạn tốt chẳng đau cho bằng
Một hôm khi giảng pháp xong
Đức Phật bèn gọi bảo rằng Mục Liên
“Thầy có thần thông vô biên
Trong hàng đại chúng Phật liền phán ra
“Thầy hãy sử dụng tài ba
Cho kẻ sơ học nhìn mà tin ông”
Vâng lời Phật dạy vừa xong
Mục Liên bước khỏi đám đông trổ tài
Một chân đạp Trái Đất này
Một chân Ngài đạp lên ngay cõi trời
Đất liền rung chuyển nơi nơi
Sáu lần chấn động mọi người ngạc nhiên
Từ trên trời cõi Phạm Thiên
Người liền nói kệ vang truyền khắp nơi
Giảng đường Đức Phật đủ người
Tỳ kheo bừng tỉnh trí thời sáng ra
Mọi người tán thán vang hòa
Công nhận Tôn giả thật là thần thông
Xưa nay chưa có ai bằng
Giờ thì Xá Lợi nghe lòng hân hoan

8

Thời Phật tại thế nhiều bang
Tu sĩ ngoại đạo thuộc hàng giỏi thông
Thần thông họ chứng rất đông
Nhưng chưa giác ngộ với lòng từ bi
Chân lý không chứng được gì
Trầm luân sáu nẻo khác chi người thường
Phật bảo Mục Liên lên đường
Tìm họ hóa độ chánh phương mê tà
Tôn giả nghe dạy đi ra
Dùng thần thông đến nơi mà Phật giao
Ngài từ xa đứng nhìn vào
Thấy các Phạm Chí cùng nhau vây tròn
Giữa là một ngọn núi non
Họ dùng thần lực đẩy hòn núi đi
Tôn giả nhìn thấy vội thì
Bèn treo ngọn núi đang di chuyển dần
Làm cho núi nặng ngàn cân
Không thể nhúc nhích một phần một ly
Nhà Phạm Chí thấy lạ kỳ
Nghĩ rằng trong số đương thì ngồi đây
Có người bất tịnh không hay
Nhưng bỗng họ thấy ở ngay giữa trời
Bóng người cao lớn sáng ngời
Đứng trên đỉnh núi mặt thời thản nhiên
Bực mình họ cự lại liền
“Sao ông lại dám chọc phiền chúng tôi
Núi này phải được chuyển dời
Lưu thông cản trở nhiểu nơi ra vào
Chân ông đè chặt làm sao
Chúng tôi di chuyển núi vào giúp dân?”
Tôn giả cười đáp an cần
“ Rõ ràng tôi có dùng chân đâu nào
Tôi đang đứng giữa trời cao
Chân không đạp, đứng, đè vào núi kia”
Ba lần Phạm Chí phân chia
Phát động thần lực đẩy lìa núi đi
Nhưng chẳng nhúc nhích được gì
Tôn giả bảo họ “Nhìn khi tôi làm”
Thần thông ngài vận nhẹ nhàng
Dãy núi đồ sộ vội vàng biến đi
Nhà Phạm chí thấy lạ kỳ
Cúi đầu tôn kính xin đi theo Ngài
Từ hòa, tôn giả nói ngay
“Tôi đã hiểu được quý Ngài thành tâm
Muốn từ bỏ chỗ tối tăm
Về nơi ánh sáng trăng giằm thiết tha
Thầy tôi là Phật Thích Ca
Ngài có trí tuệ thật là cao sâu
Người là ánh sáng nhiệm màu
Núi Tu di cũng không sâu  bằng Người
Các vị Phạm Chí mừng vui
Cảm tạ Tôn giả theo Người cùng đi
Về quy y Phật từ bi
Xóa tan bong tối sân si tan dần

9
Một hôm khất  thực dừng chân
Qua khu rừng đẹp mỗi lần đi ngang
Hôm nay bỗng có một nàng
Chạc trung niên tuổi chặn ngang đường Ngài
Sắc hương kiều diễm chưa phai
Đưa tình, liếc mắt nhìn ngài Mục Liên
Dùng lời đường mật làm duyên
Lả lơi quyến rũ thốt lên lời rằng
“Tôn giả có thể dừng chân
Cùng em nói chuyện một lần hay không?”
Tôn giả nhờ có thần thông
Ngài đã thấu rõ ý tâm của nàng
Oai nghiêm lời nói rõ ràng
“Thương thân bà chẳng hoàn toàn sạch trong
Tâm bà u tối chẳng thông
Nghĩ suy bất chánh với lòng hận si
Lung lạc ta được lợi gì?
Bà đang chìm đắm lầm si do mình
Sắc đẹp kia để gợi tình
Đều là giả tạm vô hình mà thôi
Chính nó tạo tội với đời
Cùng bà song bước lả lơi u sầu
Bà đang lún giữa bùn sâu
Đừng nên mê hoặc mong cầu ở ta”
Nghe lời Tôn giả phân qua
Nàng Liên Hoa Sắc tỉnh ra hoàn toàn
Đôi hàng lệ đổ chứa chan
Chắp tay cung kính miệng nàng nói ngay
“Tạ ơn Tôn giả chỉ bày
Giờ con đã hiểu than này uế ô
Tâm ý con quá bẩn nhơ
Ngài đã soi thấu con giờ bày phân
Ngoại đạo ghen tức nhiều lần
Là vì tôn giả minh phân rõ ràng
Thần thông trí tuệ siêu phàm
Họ đều ganh tị hòng toan hại Người
Thuê con mê hoặc nói cười
Dùng thân quyến rũ dụ Người phạm sai
Hận đời bạc bẽo đổi thay
Chồng con dan díu với ngay mẹ mình
Con gái con vừa mới sinh
Trong cơn nóng giận bực mình bỏ đi
Thời gian lặng lẽ trôi đi
Con lấy chồng khác thường thì làm xa
Một hôm y trở về nhà
Lừa con đem bạc đi ra kiếm lời
Ai ngờ lấy bạc xong rồi
Đem cho vợ bé gửi nơi bạn bè
Hay tin con quyết một phe
Đến nhà vợ bé ai dè sót xa
Vợ y chẳng phải ai xa
Mà là đứa bé con đà bỏ rơi
Mười mấy năm nó lớn rồi
Trái ngang đau khổ phủ vùi đời con
Chát chua số phận héo hon
Nhân tình thê thái chẳng còn mong chi
Dấn thân vào chốn thị phi
Thanh lâu, tửu điếm kiếm gì mua vui
Dùng nhan sắc trả thù đời
Nhưng giờ con đã gặp Người ở đây
Nhờ Tôn giả đã chỉ bày
Cúi đầu cảm tạ xin quay trở về
Hồi tâm hướng thiện xa mê
Xin Người chấp nhận con về quy y”
Nhờ tâm hối cải tức thì
Chân thành tha thiết không gì dối gian
Tôn giả thấy được rõ ràng
Nhẹ nhàng Ngài nói với nàng Liên Hoa
“Bà có thân thế xót xa
Tủi nhục đau đớn nghe mà đau thương
Nhưng đã cái hối hoàn lương
Quyết tu giáo pháp con đường Như Lai
Nhân duyên đau khổ đã phai
Tự tại an lạc ở ngay tâm bà
Nếu lòng dứt bỏ tâm tà
Hoàn toàn giải thoát thật là lành thay”
Nghe xong bà quyết đi ngay
Gặp Phật xin được tỏ bày nguồn cơn
Quỳ dưới chân Đức Thế Tôn
Nàng nghe bài pháp thiệt hơn bao giờ
Liên Hoa Sắc tỉnh cơn mơ
Xuất gia tu học là nhờ Mục Liên
Ngài đã khéo léo nhủ khuyên
Hóa độ nàng khỏi xích xiềng xác thân
Nàng tu tinh tấn chuyên cần
Vô sanh quả vị đến gần đắc ngay

10

Ngày nọ Ngài nhớ Mẹ thay
Mẫu thân đã thác nơi này giờ đâu?
Tôn giả Thiền định hồi lâu
Quán chiếu thấy Mẹ khổ đau đoạ đầy
Ngã quỷ địa ngục sợ thay
Thân hình tiều tụy mặt mày xanh xao
Da bọc xương, họng nhỏ sao?
Đói khát khổ sở ai nào có hay
Tôn giả thương mẹ bị đầy
Bèn bưng bình bát cơm đây dâng người
Thấy cơm lòng mẹ sướng vui
Tiền căn chưa dứt, tính thời vẫn tham
Tay đậy bình bát con mang
Sợ bị cướp giật vội vàng dấu che
Bốc cơm lên miệng ai dè
Cơm chưa tới miệng bà nghe nóng bừng
Chén cơm hóa lửa cháy bùng
Không thể ăn được vô cùng khổ thay
Tôn giả thấy sự việc này
Biết mẹ nghiệp nặng thân này cứu sao?
Trở về gặp Phật nghẹn ngào
Kể rõ câu chuyện mong sao cứu nàn
Cho mẹ khỏi ách lầm than
Phật bèn chỉ dạy rõ ràng ngồn cơn
“Mẹ ông tội gốc sâu hơn
Dù ông thần lực lớn hơn vạn người
Ông dù hiếu thảo động trời
Nhưng mình ông chẳng  đổi dời được đâu
Cứu mẹ thoát cảnh khổ đau
Phải nhờ thần lực nguyện cầu mới xong
Chú nguyện thần lực càng tăng
Làm tan nghiệp chướng mẹ ông thoát nàn
Đến ngày tự tứ Vu lan
An cư kiết hạ của hàng Chúng Tăng
Sắm sanh lễ vật đầy mâm
Tỏ lòng thành kính cúng dâng tăng đoàn
Thanh văn, Bồ Tát hỷ hoan
Các bậc Thánh chúng cũng sang độ cùng
Giới hạnh thanh tịnh hợp chung
Phước đức lớn tựa trùng trùng biển khơi
Người thân quá vãng tội thời tiêu tan
Cha mẹ còn sống thọ sang
An vui, yên ổn họ hàng thương nhau
Đó là phương pháp nhiệm màu
Tỏ lòng hiếu thảo ông mau thực hành
Mẹ ông tội sẽ thoát nhanh
Khỏi nơi khổ báu mà thành an vui”
Nghe Phật chỉ rõ đầu đuôi
Mục Liên Tôn giả khom người tạ ơn
Y lời Phật dạy thiệt hơn
Ngày giằm tháng bảy hương thơm đử đầy
Cung thỉnh đại chúng về đây
Chú nguyện cứu mẹ thoát ngay ách nàn
Đền ơn đức Phật đã ban
Tôn giả hướng dẫn cho hàng chúng, tăng
Đến ngày tứ tự hàng năm
Là ngày báo hiếu song thân của mình
Tỏ lòng nghĩa đáp dưỡng, sinh
Vu lan ngày hội tượng hình từ đây
Mục Liên được Phật khen thay
Là con “đại hiếu” là thầy “thần thông”

11

Thời gian thấm thoát  trôi nhanh
Mục Liên Tôn giả đã ngoài tám mươi
Bao năm hoằng pháp giúp đời
Công đức vô lượng người người kính tôn
Ngài dùng thần lực sớm hôm
Trợ giúp đức Phật tiếng đồn vang xa
Phật luôn lưu ý tăng già
Dù thần thông lớn nhưng mà nghiệp gây
Không thể thắng nổi nghiệp dày
Đây là nhân quả khó thay đổi dời
Tuy rằng tuổi đã cao rồi
Tinh thần vì đạo sáng ngời không phai
Bước chân Tôn giả mỗi ngày
Cứ như nước chảy đong đầy biển khơi
Không ngưng nghỉ, chí không dời
Một lòng vì đạo chẳng nguôi trong lòng
Cũng do nhiệt huyết nơi ông
Tu sỹ ngoại đạo ngấm ngầm mưu toan
Hiềm khích, đố kị đeo mang
Mục tiêu của chúng hoàn toàn giã tâm
Âm mưu hại Phật nhiều lần
Nhưng không toàn ý chúng dần chuyển sang
Hướng vào Tôn giả dễ dàng
Hại đời Tôn giả thác oan đau lòng
Một ngày hành hóa đạo xong
Đi qua ngọn núi thấy rằng hiểm nguy
Đoán được kiếp trước lạ kỳ
Biết mình xắp phải từ ly cuộc đời
Xác thân phàm tục dứt rồi
Hương vị giải thoát ở ngay tâm người
Sau khi quán xét xong xuôi
Bỗng Ngài nhìn thấy đám người trên cao
‘Lõa hình” ngoại đạo đông sao?
Họ đã phục kích hồi nào không hay?
Từ trên núi, chúng xô ngay
Đá lớn, đá nhỏ xuống đầy dưới chân
Tôn giả không chút băn khoăn
Cũng không chống trả bằng thần lực kia
Đá lăn từ núi như mưa
Nhằm người Tôn giả không chừa chỗ nao
Ác tâm chúng độc làm sao
Lăn đá rớt xuống khác nào tên bay
Nhục thân Tôn giả nát ngay
Chỉ còn lại đống thây đầy thịt xương
Tin về Tôn giả thác thương
Tăng đoàn, đại chúng khôn lường xót đau
Mọi người ai cũng hỏi nhau
Thần thông Tôn giả sao đâu không dùng?
Tiếc thương, ray rứt vô cùng
Đến gặp đức Phật tỏ chung nỗi lòng
“Bạch Phật con vẫn chưa thông
Sư huynh “đại hiếu”, “ thần thông” ai bì
Sao không tránh nạn tức thì
Cũng không tránh né, thác thì thảm thương”
Nghe xong đức Phật dạy luôn
“Quý thầy có biết tận tường sao không?
Mục Liên đại đức thần thông
Không phải không cự lại lòng ác gian
Nhưng vì nghiệp lực đã mang
Từ vô lượng kiếp nay tràn về đây
Đại đức đã hiểu được ngay
Thần thông không thể đổi ngày sống lâu
Nghiệp lực không chống nổi đâu
Nhục thể giả tạm đau sầu mà thôi
Nghiệp báo phải trả lại đời
Phải được kết thúc luân hồi sẽ qua
Tiền kiếp Tôn giả đã là
Dân ngư chài lưới khó mà nghiệp không
Hàng ngày bắt cá dưới sông
Giết bao sinh mạng, giờ vòng xoay thôi
Quý thầy hãy hiểu lấy lời
Ta vừa phân giải mà vơi đau buồn
Đại đức nhập diệt đoạn trường
Nhưng mà chân lý vẫn luôn sáng ngời
Với bậc giác ngô thật rồi
Thì việc sinh tử có gì lạ đâu
Thác mà trí tỉnh trong đầu
Tâm không mê muội rõ đâu đường về
An nhiên cõi Tịnh, xa mê
Niết Bàn nhập diệt thẳng về Tây Phương”
Lời Phật khai thị mở đường
Tăng chúng cảm động bớt thương tiếc Ngài
Mùa thu rụng lá vàng bay
Trăng non mồng một tháng này Kattika
Giữa tháng mười ấy đã xa
Là ngày Tôn giả bước qua luân hồi
Ngài Xá Lợi Phất bạn Người
Cũng vừa nhập diệt tại nơi quê nhà
Cuộc đời Tôn giả mãi là
Bài học, gương sáng cho ta soi vào
Chúng con tôn kính biết bao
Cúi đầu đảnh lễ nghẹn ngào nhớ ơn.
HẾT
(Ngày 10 tháng 10 năm 2010)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét