Thứ Ba, 26 tháng 10, 2010

Truyện thơ : Cuộc đời tôn giả Xá Lợi Phất


CUỘC ĐỜI VÀ ÁNH ĐẠO TÔN GIẢ
XÁ LỢI PHẤT
(Sáng tác thơ - PT Liên Hương)
*******


Làng Ca La Tí Noa Ca
Nơi thành Vương Xá thật là đẹp xinh
Sử sách ghi lại sự tình
Hai sáu thế kỷ hành trình đã qua
Vương quốc nước Ma Kiệt Đà
Gia đình vương giả dòng Bà La Môn
Người chồng là tộc trưởng thôn
Là người giỏi luận tiếng đồn vang xa
Người vợ tư chất thật thà
Đoan trang dung mạo không thua xa chồng
Giàu sang, phú quý nhất vùng
Nhưng lòng lo lắng vô cùng vì đâu?
Chưa con nối dõi nên sầu
Ước mong, tâm nguyện mong cầu được con
Sắm sanh lễ vật ngọt ngon
Thành tâm dâng cúng xin con đầu lòng
Lời ước nguyện đã thành công
Người vợ hạnh phúc, người chồng hân hoan
Lạ thay chuyện ở thế gian
Bà mang thai lại giỏi giang hơn nhiều
Tài biện luận càng cao siêu
Làm cho em ruột tỏ điều ngạc nhiên
Người em giỏi luận như tiên
Mọi người đều biết đến tên em bà
Ông đoán đứa trẻ sinh ra
Thiên tài số một khác xa mọi người
Ông sợ thua cháu mình rồi
Nên tìm nơi ẩn để rồi học thêm
Ngày tháng thấm thoát trôi liền
Người vợ sinh hạ hiện tiền Hoàng nam
Khôi ngô, tuấn tú, phi phàm
Sắc diện đẹp đẽ ngỡ ngàng hiếm thay
Xá Lợi Phất, đặt tên này
Cùng tên làng của nơi đây sinh Ngài
Nhân duyên, tiền kiếp vị lai
Tộc trưởng làng nọ vợ ngài hạ sinh
Tiệc vui ca hát linh đình
Mục Kiền Liên, đã được sinh ra đời

2

Nói về Xá Lợi Phất thời
Tuổi thơ ký ức tuyệt vời thông minh
Phụ thân dạy dỗ tận tình
Thân mẫu chăm sóc hết mình vì con
Mời thầy uyên bát trông nom
Dạy Pháp, Luận, Triết, khi còn bé thơ
Xá Lợi Phất giỏi không ngờ
Phụ thân, Thày dạy, thẫn thờ ngạc nhiên
Tám tuổi thông giỏi vô biên
Làu làu kinh sử ngoan hiền lắm thay
Ngày nọ có truyện rất hay
Anh em trưởng giả vùng này giỏi giang
Mở tiệc thiết đãi vua quan
Luận sư tài giỏi khắp làng đến đây
Tranh luận triết học nơi này
Người ta sắp đặt ghế đây cho người
Thắng cuộc luận giải lên ngồi
Cha chàng Xá lợi được mời cùng thi
Dắt theo Xá Lợi cùng đi
Mới vừa thấy ghế cao thì leo lên
Xá Lợi thích thú ngôì trên
Mọi người chỉ nghĩ trẻ con nghịch ngầm
Xá Lợi tài trí tinh thông
Luận giải, khúc triết được lòng vua quan
Ai nấy thán phục rõi ràng
Vua tặng Xá Lợi thôn trang để dùng
Tiếng tăm Xá Lợi vang lừng
Tuổi thơ trí tuệ sáng bừng nơi đây

3

Làng bên cậu bé giỏi thay
Mục Kiền Liên đó, trí tài tuệ thông
Gia đình hai trẻ hòa đồng
Tình thân đã có trong lòng bao năm
Cả đôi bạn trẻ thần đồng
Xưng hô huynh đệ nghe lòng rất vui
Và thời gian cứ lặng trôi
Xá Lợi Phất đã thành người thanh niên
Mười hai tuổi nổi tiếng thêm
Trong giới học thuật biết tên của chàng
Nét mặt thanh tú hiền ngoan
Đôi mắt trong sáng, trán chàng rất cao
Kiến thức chàng rộng biết bao
Như bầu trời chứa ngàn sao đêm về
Chàng xin dời gót xa quê
Du phương tìm đạo bốn bề núi non
Học thầy phái Bà La Môn
Sau thời gian ngắn đã hơn hẳn Thầy
Chàng muốn xin nghỉ tại đây
Vì chưa thỏa ước mong này chàng trông
Tâm sự với bạn học chung
Mục Kiền Liên cũng một lòng như nhau
Hai người giã biệt Thầy mau
Chiêu tập đồ chúng cùng nhau mở trường
Đôi bạn tư tưởng chung đường
Hơn nhau tuổi tác lập trường gống nhau
Cả hai ý hợp tâm đầu
Mong cầu chân lý cao sâu giúp đời
Ngày nọ tầm đạo một nơi
Bên thành Vương Xá có người sa môn
Bước đi  từng bươc giản đơn
Giữ tâm chánh niệm mặt luôn sáng ngời
Ung dung tự tại giữa đời
Tay cầm y bát dáng người trang nghiêm
Xá Lợi Phất thấy trong tim
Rộn lên cảm mến niềm tin tràn đầy
Chàng liền bước đến hỏi ngay
Lễ nghi cung kính vị Thầy sa môn
“Xin Ngài cho hỏi nguồn cơn
Họ tên, ẩn tích thuộc môn phái nào?
Tôn sư Ngài họ tên sao?
Đạo gì Ngài học? Lý nào Ngài đi?”
Sa môn chào đáp lễ nghi
“Tôi A Thị Thuyết, ngụ thì Trúc Lâm
Thầy tôi là bậc thần thông
Cho đời chân lý sáng bừng mở ra
Mọi người gọi “Phật Thích Ca”
Người thường chỉ dạy “Pháp là nguyên sinh”
“Nhân duyên diệt Pháp” mà thành
Nghe xong Xá Lợi thấy lòng hân hoan
Ánh sáng như ở không gian
Soi vào sâu thẳm hoàn toàn trái tim
Giờ đây bao nỗi ưu phiền
Khi xưa chưa tỏ được liền khai thông
Nghi ngờ vũ trụ có không?
Nay được thấu đáo, lòng mong gặp Người
Sa môn Thị Thuyết đi rồi
Chàng Xá Lợi Phất tới nơi bạn hiền
Nói với bạn Mục Kiền Liên
Về câu chuyện mới gặp liền vừa qua
Hai người nét mặt như hoa
Đến ngay tinh xá gọi là Trúc Lâm
Dẫn theo đồ chúng đi cùng
Gặp Phật bày tỏ nỗi lòng cả hai
Xin đi theo Phật tháng ngày
Xuất gia tu học nơi này từ đây
Như Lai nhìn thoáng biết ngay
Hai người đệ tử sau này giỏi giang
Như Lai hoan hỷ rõ ràng
Nhận thâu đệ tử hai chàng hôm nay

4

Xuất gia theo Phật tháng ngày
Giờ Xá Lợi Phất được thầy tin yêu
Tăng đoàn mạnh mẽ lên nhiều
Tiếng tăm Tôn giả sớm chiều lan xa
Phía Bắc nước Ấn không xa
Trưởng giả Tu Đạt nghe qua Pháp Người
Thế Tôn thuyết giảng xong rồi
Trong lòng Tu Đạt sướng vui vô cùng
Thỉnh cầu Phật đến quê ông
Giảng truyền Chánh Pháp vào lòng người dân
Như Lai không chút phân vân
Nhận lời Tu Đạt ngày gần sẽ qua
Tu Đạt về đến quê nhà
Tìm nơi như ý xây nhà Chư Tăng
Cuối cùng tìm được khu rừng
Khung cảnh hoàn mỹ vô cùng đẹp thay
Ông mua bằng cả gia tài
Dùng  vàng lát đủ đất này của ông
Vàng lát hết cả khu rừng
Nhưng lại còn thiếu nơi vùng gốc cây
Kỳ Đà - thái tử, hỏi ngay
Được ông kể rõ thật hay sự tình
Thái tử khâm phục kính dâng
Phần gốc còn lại cho ông được dùng
Tu Đạt trở lại Trúc Lâm
Thỉnh trình đức Phật giúp ông cách làm
Để ngôi Tinh Xá khang trang
Đồng thời mong Phật phục hàng đạo kia
Mê hoặc quần chúng sớm khuya
Lòng dân bất ổn đạo kia lọng hành
Như Lai phán bảo rất nhanh
Cử thầy Xá Lợi xuất hành đến nơi
Trông nom, thiết kế, hẳn hoi
Khu Tinh xá mới nơi người cúng dâng
Hòa giải chu đáo ân cần
Tránh điều xích mích lòng dân kinh hoàng
Vâng lời Đức Phật truyền ban
Tôn giả Xá Lợi sẵn sang đi ngay
Y lời Phật đoán không sai
Những người ngoại đạo đến đây rất nhiều
Chúng bực tức ghét đủ điều
Yêu cầu Tu Đạt một điều ‘dừng ngay”
Không được xây cất nơi này
Không nên tin Phật, hãy thay đổi lòng
Xá Lợi đem trí huệ thông
Giảng giải, cắt ngĩa luận gần, luận xa
Lời lẽ chân thật, hiền hòa
Vừa khai tâm đạo giúp xa tâm tà
Giáo sỹ ngoại đạo thiết tha
Chân lý bừng tỉnh sáng lòa không gian
Phá bỏ mê chấp rõ ràng
Đồng lòng xin được vào hàng sa môn
Nguyện làm đệ tử Thế Tôn
Lòng dân cảm kích biết ơn vô cùng
Nguyện quy y số rất đông
Thầy Xá lợi Phất có công rất nhiều
Thiên văn, địa lý, cao siêu
Kiến thiết hoàn hảo là điều hiếm thay
Kỳ Viên tinh xá nơi đây
Tôn nghiêm, tráng lệ đến ngày thành công
Cùng lúc Đức Phật quang lâm
Và ngàn đệ tử tháp tùng cùng theo

5

Một hôm Xá Lợi tỳ kheo
Gọi người trưởng giả xem điều lạ thay
Ông dùng thiên nhãn biết ngay
Cho Tu Đạt thấy được ngay cõi trời
Cõi trời Đạo Lợi thảnh thơi
An nhàn, hạnh phúc tuổi thời sống lâu
Ít khi đọa lạc bể dâu
Dành cho Tu Đạt kiếp sau sinh vào
Bởi người có cả công lao
Cất xây Tinh xá, được vào cõi Thiên
Xá Lợi có cặp mắt tiên
Là do hạnh nguyện suốt tiền kiếp xưa
Sáu mươi tiểu kiếp xa xưa
Ông tu hạnh của Đại Thừa mà nên
Phát lòng bố thí giúp tiền
Nhà cửa, vật chất ngài liền hiến dâng
Trời đất đều rất động lòng
Một bữa Trời thử đạo tâm của Ngài
Hóa ra một kẻ ăn mày
Khóc than thảm thiết đứng ngay bên đường
Thầy Xá Lợi thấy rất thương
Hỏi ra mới biết Người vương nỗi sầu
Mẹ đang nằm bệnh đớn đau
Cần con mắt sống mới mau bệnh lành
“Nếu mà mắt của chúng sanh”
Tôi không để Mẹ bị hành xác thân
Mắt sống của kẻ tu hành
Mới mong cứu được bệnh tình Mẹ tôi”
Thầy Xá Lợi rất mừng vui
Tặng ngay mắt trái cho người đứng đây
Cầm mắt Xá Lợi trong tay
Hét to, hắn ném mắt này đi xa
“Mắt phải mới cứu Mẹ ta
Thật là vô dụng có mà như không”
Xá Lợi cố nén trong lòng
Móc ngay mắt phải tỏ lòng thành tâm
Gã cầm mắt mặt hằm hằm
Đưa lên mũi ngửi hét ầm như điên
“Mắt gì mà thối bốc lên
Làm sao làm thuốc cứu liền mẹ ta”?
Chửi xong gã ném ra xa
Trong tim Xá Lợi nghe mà đớn đau
Thế là ông nghĩ đến câu
“Chúng sinh khó độ ta mau quay về
Không nên vọng tưởng, lầm mê
Đại Thừa tu hạnh chẳng về đến đâu
Bỗng nghe tiếng nói từ đâu
“Không nên thối chuyển hãy mau tu hành
Vừa rồi ta thử đạo ông
Gã thanh niên ấy là vầng trời cao
Giữ vững tâm đạo trước sau
Sẽ chứng thánh quả đạo màu tương lai”
Trải qua tiểu kiếp, vị lai
Hôm nay Thiên nhãn giúp Ngài tiến xa
Gặp Phật, cây Pháp nở hoa
Bồ đề kiên cố thật là quý thay.

6

Ngày nọ Đức Phật cho hay
Gọi thầy Xá Lợi đến ngay chỗ Người
Chúng sinh chịu kiếp luân hồi
Mải mê sáu nẻo đường đời khổ đau
Truyền trao đạo pháp nhiệm màu
Giới thiệu Cực Lạc mai sau giúp đời
Một thế giới thật tuyệt vời
Chỉ có an lạc, xa dời tử sinh
Vạn vật sinh động hữ tình
Trong sạch, lộng lẫy chúng sinh an nhàn
Giáo chủ ở nước Cực Bang
A di đà Phật, sen vàng phẩm cao
Này, Xá Lợi Phất nghĩ sao?
Thế giới Cực Lạc tự hào lắm thay
Nhân dân khắp cõi nước này
Đời đời không diệt mỗi ngày an vui
Hành trì niệm Phật một đời
Giữ lòng Tín Nguyện sẽ dời tử sinh
Chuyên tâm, lễ Phật tụng kinh
Phát nguyện thọ mạng vãng sinh nước Ngài
Lâm chung Phật đến đón ngay
Phóng quang tiếp dẫn lên đài Liên Hoa
Thầy là đệ tử của ta
Trí huệ bậc nhất, tín là thứ hai
Ta trao giáo pháp Như Lai
Hãy tin sâu sắc để mai sau về
Tinh tấn tu tập thoát mê
Hướng cho đời biết mà về Lạc bang
Xá Lợi cung kính nghiêm trang
Nguyện y giáo pháp Người ban độ đời

7

Một bữa thọ trai xong rồi
Đức Phật vào nghỉ ở nơi giảng đường
Em họ Phật đến cản đường
Đòi làm lãnh đạo của trường Kỳ Viên
Tăng đoàn phải được trao quyền
Đức Phật không thuận, ông liền thét la
Kêu gọi chúng mới xuất gia
Đi theo ông sẽ vinh hoa một đời
A Nan vội vã cản lời
Nhưng ông không chịu nghe lời khuyên răn
Ông còn kết cấu tội nhân
Xúi vua Xà Thế tranh giành cướp ngôi
Giết vua để được lên ngôi
Ngai vàng hưởng thụ một đời hơn không?
Còn ông sát Phật nhiều lần
Cho voi say rượu để quần Thế Tôn
Lăn đá giết Phật nhiều hơn
Mưu đều thất bại nên hờn tăng lên
Chia rẽ tăng chúng ngày đêm
Lập ra luật mới kéo thêm tăng về
Thọ hưởng vật chất no nê
Chẳng lo tu tập lo bề ăn chơi
Tăng đoàn rạn nứt nhiều nơi
Phật cử Xá Lợi đến nơi Tăng đoàn
Giảng truyền ánh sáng Đạo Vàng
Tỳ kheo lạc lối tìm đàng bước ra
Thấy bóng Xá Lợi ghé qua
Trang nghiêm, uy lực phát ra ánh hào
Tôn giả thuyết giảng từ đầu
Những điều cốt yếu biết đâu chánh tà
Đâu là chân chính xuất gia
Đâu là giả tạo, đâu là lầm mê
Chúng tăng sám hối xin về
Một lòng theo Phật dứt mê lìa tà
Chúng tăng hòa hợp một nhà
Thanh tịnh giới luật hợp hòa cùng nhau
Phật khen Xá Lợi trước sau
Có công hàn gắn vết đau tăng đoàn
Đem lại hòa hợp lạc an
Công lao to lớn đã hoàn thành xong
Chấm dứt “phá pháp luân tăng”
Tôn giả được cả chúng tăng kính nhờ
Em họ Đức Phật phản đồ
Tạo nhiều nghiệp ác nên giờ khổ đau
Địa ngục phải đọa về sau
Vua A Xà Thế quay đầu ăn năn
Biết được tội đã tạo thành
Cúi đầu xin Phật lòng nhân cứu Ngài

8

Thầy Xá Lợi Phất miệt mài
Thực hành tinh tấn theo lời Thế Tôn
Một mực tin tưởng pháp môn
Chuyên cần hoằng pháp sớm hôm hết lòng
Chẳng khi nào kể đến công
Lợi lộc khen thưởng nhường không cho người
Nhẫn nhịn hạnh đức cao vời
Nhường nơi ăn ngủ ra ngồi gốc cây
Màn đêm sương xuống lạnh thay
Vẫn ngồi tịnh tọa không hay đêm dài
Xứng đáng đệ tử Như Lai
Vị tha cao cả không nài quản chi
Mỗi sáng khất thực không đi
Dạo quanh Tịnh xá việc chi cũng làm
Dù cho dơ bẩn không màng
Đồ đạc bừa bãi Ngài làm gọn ngay
Chỗ ngủ, giường chiếu sạch thay
Một tay Tôn giả mỗi ngày chăm lo
Tỳ kheo đau bệnh Ngài lo
Chăm từng muỗng cháo để cho mau lành
Không thời gian để cho mình
Hưởng thọ pháp lạc an bình nơi tâm
Xá Lợi nhắc nhở với lòng
Thầy A Thị Thuyết có công với Ngài
Đưa Ngài về với Như Lai
Học đạo bất tử mỗi ngày lạc an
Khi đi khất thực xóm làng
Đem về dâng cúng nguyện mang cho Thầy
Ân sư Thị Thuyết ơn dầy
Tình cao cả ấy tháng ngày không quên
Thời gian như một mũi tên
Thấm thoát Tôn Giả đã lên Bát tuần
Tuổi già sức đã yếu dần
Tâm nguyện Hoằng Pháp độ sanh càng nhiều
Gian nan vất vả chẳng kêu
Sau mùa kiết hạ Ngài đều xin đi
Du phương hóa đạo người mê
Quay đầu nương tựa mà về an vui
Tán thán công đức cao vời
Như Lai hứa khả cho Người du phương
Ngài xa Tịnh xá hành hương
Một tỳ kheo trẻ cùng trường Kỳ Viên
Xin vào gặp Đức Phật liền
Nói xấu Tôn giả cậy quyền cậy uy
Khinh rẻ, làm nhục Tăng Ni
Hổ thẹn nên phải xin đi ra ngoài
Đức Phật biết rõ hơn ai
Gọi Thầy Xá Lợi ở ngoài về ngay
Trước mặt đại chúng đủ đầy
Phật liền hỏi rõ việc này ra sao
Tôn giả cung kính cúi đầu
“Lạy Đức Từ Phụ con đâu lỗi gì
Từ ngày theo Phật quy y
Con chưa sát hại, mưu gì chúng sinh
Vọng ngữ chưa nói một lần
Hơn thua, được mất, tham sân chưa làm
Những chuyện danh lợi thế gian
Con đều xen nhẹ chẳng màng ngó qua
An cư, kiết hạ ngày qua
Con đều sám hối trước tòa sen đây
Tâm như ngọc bích không trầy
Lòng không gợn chút mảy may bất bình
Dám nào khinh nhục Tăng sinh
Lòng con như đất bùn sình trong ao
Bất luận dơ dáy cỡ nào
Đều không cự tuyệt, nhận vào không chê
Dòng nước trong mát sơn khê
Nó đều rửa sạch ố uê bụi trần
Xấu tốt đều rửa sạch nhanh
Tâm con như thế không dành hơn thua
Chổi kia quét sạch sân chùa
Nó dùng quét rác chẳng chừa sạch dơ
Tấm lòng con trước đến giờ
Như bùn, chổi, nước, chẳng chờ đổi thay”
Thầy Xá Lợi nói đến đây
Tất cả đại chúng phục thay, đồng lòng
Ai cũng cảm động vô cùng
Vị tỳ kheo trẻ biết mình đã sai
Quỳ trước Tôn giả, nói ngay
“Con xin sám hối, mong Ngài bao dung”
Mỉm cười, Tôn giả nói rằng
“Giáo pháp Đức Phật đầy lòng vị tha
Có lỗi mà biết nhận ra
Thật là đáng quý ai mà không thương
Tôi chấp nhận và tán dương
Mong thầy đừng phạm sai lầm đã qua”

9

Mỗi năm thêm một tuổi già
Tôn giả Xá Lợi đã ngoài tám mươi
Thân như xe mục hết rồi
Biết được duyên hóa độ người đã xong
Một lần tịnh tọa, tâm thông
Nhận thấy truyền thống dõi giòng xuất gia
Những đại đệ tử thường là
Niết Bàn nhập trước, sau là Tôn sư
Xuất Thiền đứng dậy từ từ
Tôn giả quyết định làm như các Ngài
Vào bạch lên đức Như Lai
Nhập Niết Bàn trước ở ngoài quê ông
Như Lai hứa khả thuận lòng
Phật nói Tôn Giả phát tâm Đại Thừa
Ban cho đại chúng Pháp xưa
Như lời giáo huấn dặn dò tỳ kheo
Tôn giả hoan hỷ thuận theo
Ngồi lên tòa pháp giảng điều thiệt hơn
Thời pháp như gió đầu cơn
Rì rào bất tận ngọt thơm an lành
Từ cao siêu đến rất gần
Từ người giác ngộ đến dân bình thường
Nghe bài Pháp hóa thân thương
Đại chúng mang nặng nỗi buồn biệt ly
Bước xuống tòa pháp, Ngài quỳ
Đảnh lễ Đức Phật “Con đi thưa Thầy”
Tâm tư thanh thản từ đây
Niết Bàn con chọn chờ ngày đến nơi
Ơn Người lớn tựa biển khơi
Nhờ Người con đã xa dời khổ đau
Phiền não buông xả từ lâu
Trong con giải thoát nhiệm màu vô biên
Như Lai dấu nỗi niềm riêng
Thương người đệ tử giỏi, hiền, trí cao
Cất đi dòng lệ nghẹn ngào
Phật nói đại chúng theo sau tiễn Ngài
Ai nấy dòng lệ tràn đầy
Ta Bà rung chuyển, gió mây kéo về
Trời đất u ám tái tê
Tiễn chân Tôn giả quay về cố hương
Không ngày trở lại giảng đường
Tăng, Ni, đại chúng nhớ thương tiếc Ngài

10

Hành trình dài đến bảy ngày
Mới về chốn cũ nơi Ngài sinh ra
Dừng chân vào buổi chiều tà
Mặt trời vừa lặn, “Quê ta đây rồi !”
Bỗng thấy người cháu dạo chơi
Tôn giả hỏi “Nội đâu rồi hả con”
Đứa bé đôi mắt xoe tròn
Mỉm cười đáp lại, “Nội con ở nhà”
“Hãy về nói với Nội là
Bác trở về với ngôi nhà thân thương
Nhờ bà nội dọn cái giường
Dọn căn phòng cũ bác thường ở đây
Nơi mà sinh bác một ngày
Bác ngồi nghỉ lại lát giây sẽ về”
Đã lâu không trở về quê
Nghe con về tới hả hê trong lòng
Mẹ Ngài dọn sạch sẽ căn phòng
Chuẩn bị chỗ nghỉ cho năm trăm người
Phòng vừa dọn dẹp xong xuôi
Tôn giả cùng với mọi người đến nơi
Gặp con bà cụ mừng vui
Tôn giả thưa Mẹ đầu đuôi sự tình
Nghe xong bà cụ giật mình
Từ trong khóe mắt thâm tình lệ rơi
Tôn giả trấn tĩnh mẹ Người
“Niết Bàn là cảnh xa dời khổ đau
Con đã hoan hỷ mong cầu
Được sinh về đó từ sau kiếp này
Đời người như lá trên cây
Gió lay sẽ rụng ai hay cuộc đời
Con đã may mắn qua rồi
Gặp Phật hóa độ xa dời vô minh
Ra khỏi cái biển từ sinh
Đọan trừ phiền não nhân tình thế gian
Ai rồi cũng chết cũng tàn
Chết không mê muội hoàn toàn an nhiên
Thường trú cảnh Phật, cõi tiên
Niết Bàn tịch tịnh có miền nào hơn
Con nay nhờ phước Thế Tôn
Nhận ra chân lý thoát cơn khổ sầu
Xin mẹ hoan hỷ trước sau
Con xin nhập diệt nơi đầu tiên sinh
Là căn phòng nhỏ của mình
Là nơi kỷ niệm có sinh có lìa”
Tôn giả tiếp tục sẽ chia
Pháp ngữ đức Phật xa lìa tử sinh
Mẹ ngài thấy rõ con mình
Tự do giải thoát không sinh u sầu
Giáo pháp thật quá cao sâu
Bất giác tâm cụ đạo mầu hiện ra
Lòng không đau khổ xót xa
Nói với Tôn giả thật là kinh tôn
“Đại Đức nói quả thiệt hơn
Thoát ly sinh tử dứt cơn mê đời
Mới là cảnh giới tuyệt vời
Mẹ đã hiểu được những lời của con”
Đêm ấy đại chúng héo hon
Vua A Xà Thế, bà con xóm làng
Mọi người đông đúc kéo sang
Nghe tin Ngài nhập Niết Bàn tại đây
Đến nghe giáo pháp cao dầy
Mong được chiêm ngưỡng người thầy toàn năng
Giờ này đã đến canh năm
Ngài cho tập hợp Chư Tăng tại nhà
Tỳ kheo đầy đủ, tăng già
Đức Vua, dân chúng thiết tha thương người
An tọa, Tôn giả mỉm cười
Nói lời từ tốn để rồi ra đi
“Này các huynh đệ, tăng ni!
Bao năm bần đạo sống vì chúng sanh
Bốn bốn năm đã qua nhanh
Bốn bốn năm đã du hành khắp nơi
Bốn bốn tuổi đạo qua rồi
Nếu tôi mắc lỗi xin người xá cho”
Giọng người yếu nhỏ to
Sách tấn đại chúng “Hãy lo tu hành
Hãy vì hoằng pháp lợi sinh
Đức Phật là ngọn tuệ đăng soi đường
Lấy pháp soi sáng tình thương
Thân tâm thúc liễm là đường tiến tu
Ngàn kiếp khó gặp Đại Từ
Của báu Phật Pháp giàu như cát Hằng
Phải cầu chân thật nơi tâm
Mới mong giải thoát thăng trầm khổ đau
Tiến về bờ giác mau mau
Thoát ly sinh tử để sau độ đời”
Tôn giả vừa nói dứt lời
Hàng ngàn đại chúng lệ rơi nơi này
Xoay nghiêng bên hữu giờ đây
Nhiếp tâm thiền Định về ngay Niết Bàn
Mười lăm, dương lịch – katika
Tháng 10 Tôn giả dời xa biển trần
Đất trời vạn vật chúng sanh
Một màu tang trắng để dành tiễn đưa
Theo luật từ thưở xa xưa
Bảy ngày Tôn giả được đưa trà tỳ
Mùi thơm ngan ngát diệu kỳ
Từ giàn hỏa đỏ bay đi muôn làng
Nhục thân Tôn giả phát tan
Lưu toàn xá lợi vô vàn ngọc trong
Sa-di thỉnh ngọc Ngài xong
Đem về gặp Phật mà lòng bi thương
Đức Phật đang ở giảng đường
Tỳ kheo, tăng chúng khắp phương đủ đầy
Phật đặt xá lợi lên tay
Nói với tăng chúng “Các thầy biết không?
Đây là di cốt đã nung
Lửa không thể cháy sáng lừng hào quang
Trắng trong không vết tỳ lan
Của Xá Lợi Phất tăng đoàn chúng ta
Ông người trí tuệ bao la
Sống đời phạm hạnh thật là kính tôn
Sống đời thiểu dục Thiền môn
Bụi trần không dính tâm hồn thanh cao
Nhiệt tình giáo huấn đạo màu
Tinh tấn tu tập qua mau luân hồi
Hòa hợp tăng chúng nơi nơi
Đoạn trừ phiền não xa dời vô minh
Yêu thương, chia sẽ, tận tình
Ông đạt quả vị rất gần Như Lai
Tay ta cầm xá lợi Ngài
Các thầy chiêm ngưỡng để mai tu hành”
Thời pháp “Công hạnh” trôi nhanh
Nhìn xuống đại chúng mắt trầm nghỉ suy
“Giờ này Xá Lợi đã đi
Mục Kiền Liên cũng vừa về Lạc Bang
Hội chúng trống rỗng hoàn toàn
Hai đại đệ tử sen vàng đã lên”
Dân thành Xá Vệ không quên
Kiến tạo ngôi tháp ngày đêm nhớ Người
Tôn giả Xá Lợi đi rồi
Tinh thần vì đạo sáng ngời thế gian
Ngài đã giải thoát hoàn toàn
Cuộc dời, ánh đạo, mãi vang muôn đời
Con xin đảnh lễ trước Người
Nguyện tu tinh tấn xa dời vô minh
HẾT
(Ngày 10 tháng 10 năm 2010)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét