Thứ Hai, 24 tháng 10, 2011

Tỉnh giấc mộng trần


"Tỉnh giấc mộng trần" - Là một kịch bản đầu tay của LH viết cho chùa DQ chi nhánh 2 của chùa HP, vì một số lí do... mà kịch bản không thực hiện thành phim Phật Giáo được. Mặc dù không như mong muốn nhưng LH cũng đã rất hạnh phúc vì H đã làm bằng cả tâm huyết của mình.
Con xin tri ân đến sư phụ TCT trụ trì chùa HP, người đã luôn tận tình giúp đỡ con trong suốt thời gian con  viết kịch bản. Con xin tri ân đến đại đức TTQ trụ trì chùa DQ đã cho con được cơ hội thử sức mình với kịch bản đầu tiên. Nếu có cơ hội, con vẫn xin được viết vì Phật Pháp.
"Tỉnh giấc mộng trần"  viết về một đề tài đang gây nhức nhối trong xã hội hiện nay. Kịch bản đề cập đến nạn "Nạo phá thai" điển hình là tầng lớp nhân vật trí thức mà "Tỉnh giấc mộng trần" LH đề cập đến...Phật pháp luôn vi diệu và nhiệm màu... cuối cùng thì nhân vật chính trong kịch bản cũng đã tìm được chân lí giác ngộ.
LH mạo muội post kịch bản của mình lên đây, rất mong các bạn hoan hỷ bỏ qua những thiếu sót trong kịch bản.
Nam mô Hoan Hỷ Tạng Bô Tát Ma Ha Tát !
 Liên Hương

TỈNH GIẤC MỘNG TRẦN
Chú thích:  
1.     Chữ in đậm  : Giới thiệu từng cảnh
2.     Chữ in nghiêng  : Dẫn truyện
3.     Dấu + (cộng)  : Lời thoại  
Cảnh 1Vào một buổi sáng - Tại phòng khám hộ sanh của bác sĩ Thu Liên và Trung Hiếu
-Y tá Vân đang ghi phiếu khám thai cho các sản phụ:
+ Y tá Vân : Chị khám gì ạ?
+ Sản phụ : Tôi khám thai định kỳ
+ Y tá Vân : (ghi xong giấy và đưa cho sản phụ nói) – Mời chị lên lầu 1 phòng số 2
Một sản phụ khác bước đến chỗ Vân đưa cuốn sổ khám thai định kỳ cho Vân và nói
+ Sản phụ : Em ơi, chị muốn siêu âm thai
+Y tá Vân : (ghi xong giấy và đưa cho sản phụ nói) – mời chị lên lầu 1 phòng số 3
-Một sản phụ khác bước đến ngập ngừng định nói với y tá Vân điều gì, thấy vậy Vân liền hỏi
+Y tá Vân : Chị khám thai ạ?
+ Sản phụ : Tôi…tôi…tôi muốn bỏ cái thai trong bụng, cô giúp tôi với, tôi không muốn sanh nó ra, tôi..
+Y tá Vân : Hình như thai của chị hơi lớn rồi, sao chị không để sanh mà bỏ? Được mấy tháng rồi chị?
+Sản phụ : 5 tháng rồi cô ạ, tôi có nỗi khổ riêng …mong cô đừng hỏi vì sao nữa…
+Y tá Vân : Chị chờ tôi một lát nhé!
Nói xong y tá Vân đứng dậy qua phòng bác sĩ Hiếu - Liên gõ cửa, nghe tiếng gõ cửa Trung Hiếu lên tiếng
+ Trung Hiếu : Vào đi Vân
-Trong phòng bác sĩ Hiếu và Liên đang  xem và bàn nhau về một số hồ sơ tài liệu gì đó, mở cửa phòng xong Vân lên tiếng
+Y tá Vân : Dạ…!Có một sản phụ đến đây  yêu cầu được phá bỏ thai
+Thu Liên : Sao hôm nay em lại hỏi điều này vậy Vân, mình vẫn nhận những sản phụ nạo hút thai mà.
+Y tá Vân : Nhưng…thưa bác sĩ…thai đã 5 tháng rồi nên em không dám tự quyết định, vì vậy em mới xin ý kiến bác sĩ.
+Trung Hiếu: Thì 5 tháng cũng vậy thôi, đây là yêu cầu của sản phụ. Chúng ta là những bác sĩ khoa sản nên không có lý do gì để từ chối những việc mà sản phụ yêu cầu mà nằm trong khả năng của chúng ta. Những việc như thế này lần sau em không phải hỏi nữa nhé
+Y tá Vân : Dạ, vâng ạ! Em hiểu rồi, xin phép bác sĩ em ra ngoài làm việc
-Vân ra ngoài, người sản phụ vẫn đang chờ, thấy Vân đi ra sản phụ cất tiếng hỏi:
+ Sản phụ: Dạ, sao rồi cô?
+Vân : (thở dài) Chị cầm giấy này lên phòng số 4 lầu 1.
-Y táVân đang mải ghi chép thống kê số lượng người đến phòng khám từ sáng đến giờ, Trung Hiếu từ trong phòng đi ra chỗ Vân, anh dừng lại cất tiếng hỏi:
+Trung Hiếu: Từ sáng đến giờ bao nhiêu lượt sản phụ rồi Vân?
+Y tá Vân : Thưa bác sĩ, có 15 bệnh nhân khám thai định kỳ, 5 bệnh nhân khám thai lần đầu, 2 sản phụ nạo hút thai trong đó có sản phụ thai đã 5 tháng.
+Trung Hiếu: được rồi, 2 ca nạo hút thai Vân cho lên phòng số 5 lầu 1, tôi và bác sĩ Thu Liên sẽ trực tiếp đứng 2 ca này.
+ Y tá Vân : Dạ!
-Công việc của phòng hộ sanh cứ như thế diễn ra hàng ngày từ sáng cho đến tối.
Cảnh 2: Tối hôm ấy, tại nhà riêng của bác sĩ Trung Hiếu, Thu Liên.
-Thu Liên đang dọn cơm trong phòng ăn, cô cất tiếng gọi chồng:
+Thu Liên : Anh Hiếu vô ăn cơm đi!
-Trung Hiếu đi từ phòng khách vào thấy vợ đang bưng nồi canh chua từ bếp xuống bàn ăn, anh vội hỏi vợ:
+Trung Hiếu: Ủa? Chị giúp việc đâu sao em lại vào bếp thế? Anh có dặn chị giúp việc tần cho em nồi cháo gà để em ăn dưỡng thai. Em đang có thai cần phải bồi bổ để mai mốt con chúng ta khỏe mạnh chứ?
+Thu Liên: Em ngán quá rồi, 3 tháng nay anh bắt em ăn toàn những đồ bổ như vậy, mai mốt sanh con ra chắc em như cái lu chứa nước nhà chú Bảy mất.
+Trung Hiếu (cười lấy tay nhéo má vợ): Em thật là…!Thôi được, ăn bữa nay mai anh kêu chị giúp việc làm món khác cho em ăn bổ dưỡng vừa ngon miệng, vừa để em đỡ ngán nha!
+Thu Liên : Dạ! Mình ăn cho nóng đi anh!
-Thu Liên mới ăn được một hai miếng vào miệng cô cảm thấy đau bụng dữ dội, cô ôm bụng nhăn nhó. Thấy vợ ôm bụng nhăn nhó Trung Hiếu lo lắng hỏi vợ:
+Trung Hiếu : Em sao vậy?
+Thu Liên : Em thấy đau bụng quá! Trong người khác lạ sao ấy.
+Trung Hiếu: Thôi, em vào phòng nghỉ, để anh khám thử cho em.
-Trung Hiếu đưa vợ vào phòng, dìu vợ nằm xuống giường và nói:
+Trung Hiếu: Em nằm xuống đi.
-Trung Hiếu lấy ống nghe để nghe nhịp tim thai của vợ, sắc mặt anh bỗng trở nên tái nhợt, tim thai không đập, anh vội vàng nghe thêm lần nữa như để xem lại mình có nhầm lẫn gì hay không. Thấy thái độ hoảng hốt và gương mặt biến sắc của chồng Thu Liên vội vàng bật dậy và hỏi chồng:
+Thu Liên: Có chuyện gì vậy anh? Con chúng ta làm sao phải không?
-Trung Hiếu bỏ ống nghe xuống mặt thẫn thờ như người không còn thần xác, anh nói:
+Trung Hiếu: Tim thai không đập, con chúng ta mất rồi!
+Thu Liên: Sao? Anh nói sao? Em không tin! Em không tin! Không thể như thế được! Anh nói dối, anh  nhầm lẫn chăng? Con chúng ta còn sống, không thể nào, không thể nào!!!...
-Cô òa khóc lên ôm chồng gào thét trong nức nở, sau đó ngất xỉu. Trung Hiếu ôm vợ mà không nói được tiếng nào, nét mặt anh vô cùng đau khổ và chua xót khi mất đi đứa con…
Cảnh 3: Tại nhà mẹ Trung Hiếu
-Nghe tin Thu Liên hư thai lần thứ 3, mẹ Trung Hiếu rất bực tức, bà nghĩ rằng Thu Liên đã không cẩn thận nên mới làm hư cái thai trong bụng. Ngay buổi tối hôm sau, Trung Hiếu và Thu Liên được mẹ kêu lên nhà. Đến cổng chưa kịp bấm chuông, người giúp việc nghe tiếng xe hơi quen thuộc đã chạy ra mở cửa.
+Người giúp việc: Chào cô cậu, bà đang chờ hai cô cậu trong nhà.
+Thu Liên: Cảm ơn dì Tư
-Thấy vợ chồng Thu Liên bước vào mẹ Trung Hiếu quay ngoắt người qua một bên với vẻ mặt lạnh nhạt tức giận.
+Thu Liên: Thưa mẹ, chúng con mới qua!
-Bà xoay người lại nhìn Thu Liên với ánh mắt sắc bén như muốn nuốt chửng cô, bà nói trong vẻ hằn học bực bội.
+Mẹ Trung Hiếu: Tôi tưởng cô không dám về nhà này nữa chứ?
-Thấy Mẹ gay gắt với vợ Trung Hiếu vội đỡ lời:
+Trung Hiếu: Thưa mẹ, xin mẹ bớt giận, chúng con cũng đau khổ xót xa lắm, chúng con…
+ Mẹ Trung Hiếu: Thôi đi, con cũng được lắm, giờ này còn bênh vực cho vợ à? Đến ngay cả mẹ con cũng còn dám cãi.
-Quay qua Thu Liên bà mắng tiếp:
+Mẹ Trung Hiếu: Cô được lắm!
-Thu Liên khép nép run sợ vì sự gay gắt của mẹ chồng, cô ấp úng:
+Thu Liên: Thưa Mẹ! Con!...
+Mẹ Trung Hiếu: Cô khỏi thưa khỏi gửi gì hết, suốt 7 năm qua cô không biết sinh cho con tôi 1 đứa con, cho tôi 1 đứa cháu. Cô là bác sĩ kiểu gì vậy? Cô có thai đã 3 lần nhưng chẳng lần nào cô giữ nổi thai đến 3 tháng ? Cô có biết làm mẹ hay không vậy? Hay là cô không muốn có con với con tôi? Con tôi nó một mực thương yêu cô, cưới cô cho bằng được. Bây giờ đến ngay cả tôi mà nó còn dám cãi lại. Tôi thật hối hận vì đã cưới cô làm dâu nhà này, có mỗi cái việc sinh con thôi mà cũng không biết sinh, vậy cô biết làm cái gì chứ? Trời ơi là trời! sao nhà tôi lại vô phước thế này!
-Mẹ Trung Hiếu càng lúc càng gay gắt với Thu Liên, Thu Liên cảm thấy bị xúc phạm nhưng chẳng thể nói được gì mà chỉ mím chặt đôi môi lại cho không thành tiếng nấc, những giọt nước mắt cứ từ từ lăn trên má cô làm mẹ chồng cô càng tức giận. Thấy vợ khóc, Trung Hiếu vội vàng đến ghế salon nơi mẹ đang ngồi an ủi mẹ:
+ Trung Hiếu: Mẹ đừng buồn nữa, xin mẹ đừng nặng lời với vợ con, cô ấy cũng khổ lắm mẹ à. Chúng con sẽ sinh cho Mẹ một đứa cháu, mẹ đừng giận, mẹ hãy giữ sức khỏe.
-Bà đẩy tay Trung Hiếu ra khỏi tay mình nhìn thẳng về phía Thu Liên mà nói:
+Mẹ Trung Hiếu: Cô còn khóc nữa sao? Tôi nói như vậy là oan uổng cho cô lắm hả?
-Nhìn mẹ chồng, Thu Liên lắp bắp trong tiếng nấc
+Thu Liên : Mẹ!...con xin lỗi mẹ !
+Mẹ Trung Hiếu: Tôi hết kiên nhẫn rồi, tôi cho cô 1 thời gian ngắn nữa. Nếu cô không sanh cho gia đình tôi một đứa con để nối dõi, tôi sẽ cưới vợ khác cho con trai tôi. Tôi nói trước để cô liệu mà tính, nhà tôi không thể không có người nối dõi. Giờ thì cô cậu về đi, tôi mệt rồi, nhìn thấy cô tôi phát bệnh thêm nữa..
-Không kịp cho Thu Liên và Trung Hiếu nói gì, bà đứng phắt dậy từ ghế salon đi thẳng lên lầu để lại vợ chồng Trung Hiếu ở dưới. Nhìn gương mặt đầm đìa nước mắt của vợ, Trung Hiếu an ủi.
+Trung Hiếu: Em đừng buồn, mẹ nóng lên nói vậy. Để vài bữa mẹ hết giận mình qua thăm mẹ, giờ mình về đi, em còn đang mệt, đừng quá xúc động mà ảnh hưởng đến sức khỏe.
-Nói xong Trung Hiếu cầm tay vợ dời khỏi nhà mẹ mình.
Cảnh 4 : Tại nhà của vợ chồng Minh Nguyệt, Trọng Nghĩa
-Thu Liên và Trung Hiếu có 2 người bạn thân từ ngày còn học trung học, gia đình thuộc tầng lớp trí thức. Là gia đình có truyền thống theo Phật giáo nhiều đời nên vợ chồng Minh Nguyệt và Trọng Nghĩa đều là Phật tử thuần thành tinh tấn. Minh Nguyệt và Trọng Nghĩa là giảng viên của 1 trường đại học trong thành phố, họ sống rất hạnh phúc và có một bé gái 6 tuổi. Hai vợ chồng Minh Nguyệt – Trọng Nghĩa đang có 1 dự định đem ánh sáng Phật Pháp vào ngưỡng cửa đại học giúp các bạn sinh viên sống theo tinh thần từ bi trí tuệ của Phật giáo
-Vào một buổi sáng thứ bảy, tại nhà của Minh Nguyệt, Trọng Nghĩa. Nguyệt đang chăm chút lau chùi ban thờ Phật, Nghĩa đang đọc sách trên bàn làm việc. Bé Phương Nga đang chơi với con búp bê bằng vải…Trọng nghĩa bỏ cặp kiếng  cận xuống bàn  quay về phía vợ và nói.
+Trọng Nghĩa: Em à! Ngày mai chủ nhật, cả nhà mình ghé thăm Trung Hiếu, Thu Liên nha! Lâu rồi cũng không có dịp ghé thăm vợ chồng nó. Không biết vợ chồng nó dạo này làm ăn thế nào nữa?
+Minh Nguyệt : (nhìn chồng cười đáp) Dạ! em cũng đang tính nói anh như vậy đó, sáng mai gia đình mình ghé thăm nó một lát rồi cùng lên chùa lễ Phật anh nhé! Sẵn việc em cũng muốn hỏi sư thầy một số việc có liên quan đến đề tài “Phật giáo học đường” của vợ chồng mình đang làm nữa anh ạ.
+Trọng Nghĩa: Em không nhắc anh cũng quên mất, đúng là có một số điều cần nhờ sư thầy chỉ dạy thêm, vậy mai cả nhà chúng ta cùng đi nha!
-Bé Phương Nga đang mải chơi với búp bê, vậy mà khi nghe Ba mẹ nhắc ngày mai được lên chùa nó mừng quýnh chạy vào lòng Ba mà nói.
+Bé Phương Nga: Ba ơi, vậy là mai con được vào lạy Phật rồi, con được bận đồ lam giống ba mẹ rồi!
-Trọng Nghĩa ôm con và hôn lên trán của bé và nói:
+Trọng Nghĩa: Ừ! Nhưng con phải học giỏi, lễ phép, như vậy Phật mới thương con hơn nữa.
-Bé Phương Nga nghe ba nói nó mừng lắm, nó khoanh tay lễ phép nói với Trọng Nghĩa:
+Bé Phương Nga: Thưa Ba, vâng ạ!
-Cả nhà cùng nhìn nhau bằng ánh mắt yêu thương hạnh phúc, ai cũng nở nụ cười, con bé lại tíu tít ôm con búp bê vừa ôm vừa hát:
“Hôm nay mừng Phật đản sanh em theo mẹ đi lễ chùa…”
Cảnh 5: Tại phòng khám của Thu Liên và Trung Hiếu sáng chủ nhật
-Khoảng 9 giờ sáng chủ nhật vợ chồng Minh Nguyệt, Trọng Nghĩa cùng bé Phương Nga có mặt tại phòng  khám của Thu Liên và Trung Hiếu. Hôm nay là chủ nhật nhưng phòng khám của Trọng Nghĩa lại có vẻ đông hơn mọi ngày, được tận mắt chứng kiến cảnh sản phụ đến khám đông  như vậy Minh  Nguyệt nói với chồng:
+Minh Nguyệt: Đúng là vợ chồng Liên bận quá anh ha!
+Trọng Nghĩa: Ừ! Cũng mừng cho vợ chồng nó. Em với con cứ ngồi đây để anh hỏi cô y tá xem Liên và Hiếu  giờ này có ở đây hay không?
+Minh Nguyệt : Thôi anh, hay để bữa khác mình gọi điện hẹn vợ chồng Liên trước, em sợ giờ này vợ chồng Liên đang bận.
-Nghe vợ nói có lý Trọng Nghĩa đồng ý, quay qua nói với con gái:
+Trọng Nghĩa: Dì Liên bận rồi, giờ Ba chở con với mẹ lên chùa nha!
+Bé  Phương Nga mỉm cười  trả lời Ba : Dạ!
-Vừa quay lưng bước ra khỏi phòng khám, Minh Nguyệt bỗng nghe tiếng gọi của một người phụ nữ phía sau. Thì ra là Thu Liên, cô mặc chiếu áo khoác màu trắng của người bác sỹ đang đi từ phòng làm việc bước về hướng ngoài cửa. Cô cất tiếng gọi bạn:
+Thu Liên : Minh Nguyệt!
-Nghe đằng sau có tiếng gọi mình, Nguyệt và Nghĩa quay người lại. Thấy Liên, Nguyệt reo lên
+Minh Nguyệt : Thu Liên!
-Bước lại gần chỗ Nguyệt và Nghĩa, Thu Liên tươi cười hỏi bạn
+Thu Liên: Hai bạn đến chơi sao không báo trước để vợ chồng mình tiếp đón, đã đến đây rồi sao lại quay về thế?
-Minh Nguyệt và Trọng Nghĩa chưa kịp trả lời bạn thì Thu Liên đã nhanh nhẹn kéo tay Nguyệt và nói:
+Thu Liên : Hai bạn vào đây chút đi, anh Hiếu cũng đang ở trong đó.
-Lúc này bé Phương Nga vòng tay lễ phép chào Thu Liên:
+Bé Phương Nga:  Con chào dì Liên !
-Thu Liên kéo bé Nga vào lòng nhìn nó âu yếm nói:
+Thu Liên : Ừ! Dì Liên chào con, con giỏi quá!
-Thu Liên bế bổng con bé lên tay rồi dắt 2 bạn vào phòng làm việc của 2 vợ chồng. Mở cửa phòng, Trung Hiếu đang cặm cụi với một số hồ sơ trên bàn, thấy tiếng mở cửa anh nhìn ra phía cửa. Bất ngờ khi thấy gia đình bạn đến thăm, anh dời khỏi bàn làm việc với ánh mắt vui mừng khi thấy bạn, anh  cười nói:
+Trung Hiếu: Ngọn gió nào đưa 2 bạn đến đây? 2 bạn làm vợ chồng mình bất ngờ quá!
-Trung Hiếu xoa đầu bé Nga cười nói
+Trung Hiếu: Con gái lớn giống Ba quá nè !
+ Bé  Phương Nga : Con chào chú Hiếu!
-Tất cả mọi người ai nấy đều tươi cười, Thu Liên kéo rộng chiếc sofa rồi mời Trọng Nghĩa và minh Nguyệt ngồi xuống.
+Thu Liên : 2 bạn ngồi xuống đi! Uống café nhé !..Còn bé Nga uống gì để dì Liên lấy cho con?
+Bé Phương Nga: Dạ con không uống ạ!
-Cả 2 cặp vợ chồng chưa kịp hỏi thăm nhau gì thì bỗng có tiếng gõ cửa, biết đó là y tá Vân nên Liên trả lời ngay.
+Thu Liên : Vào đi Vân
-Y tá Vân mở cửa gật đầu chào mọi người xong cô nói:
+Y tá Vân : Thưa bác sĩ, có một sản phụ  thai  hơn 3 tháng cứ đòi gặp bác sỹ Liên
+Thu Liên : Có chuyện gì vậy em?
+Y tá Vân : Dạ…! Cô ấy muốn nạo thai, em đã nói cô ấy chờ một chút nhưng cô ấy cứ đòi gặp bác sĩ ngay.
+Trung Hiếu: Em ra ngoài nói y tá Loan trích thuốc giảm đau cho họ, 15 phút nữa bác sĩ Liên sẽ ra ngay.
+Y tá Vân : Dạ! Xin phép em ra ngoài ạ!
-Nghe được câu chuyện giữa  y tá Vân và vợ chồng Thu Liên, Nghĩa và Nguyệt nhìn nhau không nói gì nhưng nét mặt của Minh Nguyệt và Trọng Nghĩa tỏ vẻ rất lo lắng cho vợ chồng bạn. Thấy Liên và Hiếu đang bận nên vợ chồng Minh Nguyệt đã chào bạn ra về hẹn hôm khác đến thăm.
+Trọng Nghĩa : Thôi, hai bạn làm việc đi, bữa khác mình gặp rồi cùng hàn huyên nha, 2 bạn đang bận, vợ chồng mình xin phép ra về.
+Trung Hiếu: Thật ngại quá! Chẳng mấy khi gia đình bạn đến chơi mà vợ chồng mình lại không thể mời bạn ở lại dùng cơm trưa. Vậy để có dịp vợ chồng mình sẽ thu xếp công việc rồi ghé thăm 2 bạn coi như bọn mình tạ lỗi vậy.
+Minh Nguyệt: (cười và nói) Không sao đâu, bạn bè mà, sao lại khách sáo thế?
+Trung Hiếu : Ừ! Cảm ơn vì đã thông cảm cho vợ chồng mình, vậy cả nhà về nha! Tạm biệt!
-Thu Liên cúi xuống hôn bé Phương Nga một cái lên trán và nói với nó:
+Thu Liên : Tạm biệt con gái, gắng học giỏi mai mốt dì Liên mua búp bê cho con nhé!
+Bé Phương Nga : Dạ! con chào dì, con chào chú ạ!
+Trọng Nghĩa, Minh Nguyệt : Bye! Bye!
-Đợi Trọng Nghĩa và Minh Nguyệt ra khỏi cửa, Thu Liên và Trọng Nghĩa quay trở lại phòng khám với công việc của mình.
Cảnh 6 : Vào một buổi tối tại nhà của Minh Nguyệt, Trọng Nghĩa
-Vào một buổi tối, Trung Hiếu và Thu Liên ghé thăm nhà Minh Nguyệt. Lúc đó vào khoảng 7 h tối. Từ cổng nhìn vào nhà Minh Nguyệt, Thu Liên thấy trong nhà rất im ắng. Nhìn quanh  sân cũng không thấy  bóng một ai. Thu Liên định bấm chuông, bỗng có người phụ nữ chạc ngoài 40 tuổi từ trong sân bước ra, bà ra hiệu cho Liên biết để bà ra mở cửa. Thì ra đây là người giúp việc của vợ chồng Minh Nguyệt. Sau khi mở cửa cổng cho Thu Liên và Trọng Nghĩa người giúp việc hỏi?
+Người giúp việc: Cô cậu kiếm ai ạ?
+Thu Liên : Chúng tôi là bạn của Trọng Nghĩa và Minh Nguyệt, 2 vợ chồng họ có nhà không chị?
+Người giúp việc: Cô cậu vào đi, cô Nguyệt cậu Nghĩa và ông bà đang tụng kinh trên lầu.
-Nói rồi người giúp việc dắt vợ chồng Trung Hiếu vào phòng khách
+Người giúp việc: Cô cậu ngồi chờ một lát, để tôi lấy nước cho cô cậu uống.
-Thấy chuyện tụng kinh ở nhà có vẻ lạ nên Trung Hiếu tò mò hỏi
+Trung Hiếu: Sao lại tụng kinh vậy hả chị?
+Người giúp việc: Cô cậu ít qua chơi buổi tối nên không biết đó thôi, tối nào gia đình cô Nguyệt và ông bà cũng tụng kinh hết. Đôi lúc có cả mấy thầy cô bên trường cô Nguyệt cậu Nghĩa cũng qua tụng kinh nữa đó. Cô cậu cứ ngồi đây chờ chút nhé! Cũng xắp xong rồi.
+Thu Liên: Chị ơi, chúng tôi có thể lên đó được không?
+Người giúp việc: Dạ, được! Nhưng cô cậu đi nhẹ nhàng và giữ im lặng vì mọi người đang tụng kinh trên đó.
+Thu Liên : Cảm ơn chị ! Chúng tôi biết rồi.
-Nói xong Trung Hiếu và Thu Liên nhẹ nhàng từng bước lên trên lầu nơi gia đình Minh Nguyệt đang tụng kinh. Vợ chồng Thu Liên thật sự thấy lạ trước cảnh trang nghiêm của gia đình minh Nguyệt, bé Phương Nga cũng chắp tay lạy Phật cùng nội và ba mẹ.
+Cả gia đình Nguyệt : Tự quy y Phật xin nguyện chúng sinh thể theo đạo cả phát lòng vô lượng. Tự quy y Pháp xin nguyện chúng sinh thấu rõ kinh tạng trí huệ như biển. Tự quy tăng xin nguyện chúng sinh thống lý đại chúng tất cả không ngại.
-Sau khi xá lạy Phật xong, Minh Nguyệt quay ra thì thấy Trung Hiếu và Thu Liên đang đứng ở một góc cửa từ lúc nào không hay. Thấy bạn tới chơi, Trọng Nghĩa vôi reo lên với nét mặt vui mừng.
+Trọng Nghĩa: Mô Phật! Hai bạn đến từ lúc nào vậy?
-Thu Liên và Trung Hiếu chưa kịp trả lời Nghĩa vì thấy ba mẹ Nghĩa vừa bỏ xong chiếc áo choàng ra.
+Thu Liên-Trung Hiếu: Con chào hai bác, hai bác có khỏe không ạ?
+Ba mẹ Trọng Nghĩa(cười): Chào hai con, hai bác khỏe, hai con qua chơi với vợ chồng Nghĩa à? Thế hai con đến lâu chưa?
+Thu Liên : Thưa hai bác, chúng con cũng mới thôi ạ.
+Ba mẹ Trọng Nghĩa: Vậy hai con ở đây chơi nhé ! Giờ hai bác về ghé qua chùa một lát, mai mốt rảnh ghé nhà hai bác chơi nhé!
+Trọng Nghĩa quay qua nói với Ba Mẹ: Để con lấy xe đưa Ba Mẹ về ạ!
+Ba mẹ Trọng Nghĩa: Thôi con cứ ở nhà chơi với bạn, chẳng mấy khi bạn bè gặp nhau, ba mẹ kêu taxi cũng được.
+Trọng Nghĩa : Dạ! Vậy để con kêu taxi cho Ba Mẹ về ạ!
-Nói rồi cả nhà cùng xuống phòng khách dưới trệt.
+Ba Trọng Nghĩa: Hai cháu ở lại chơi, hai bác về nha!
+Trung Hiếu, Thu Liên: Dạ, hai bác về ạ!
-Quay qua bé Phương Nga, ba Trọng Nghĩa nói với con bé.
+Ba Trọng Nghĩa : Nội về nghe con!
-Trọng Nghĩa dắt Ba Mẹ ra ngoài cổng bắt taxi xong anh quay vào, lúc này Nguyệt, Liên, Hiếu đã ngồi ở salon, Trọng Nghĩa lên tiếng:
+Trọng Nghĩa (cười vỗ vai Hiếu) : Hai ông bà tính trả thù vợ chồng tôi hả? Qua cũng không báo trước thế?
+Trung Hiếu (cười) : Thì cũng muốn hai bạn bất ngờ thôi, cả nhà dùng cơm chưa? Vợ chồng mình mời cả nhà cùng đi ăn nhé!
+Minh Nguyệt (cười) :  Cả gia đình mình đã ăn lúc 5h rồi, hôm nay gia đình mình ăn chay.
+Thu Liên (ngạc nhiên) : Ăn chay? Hôm nay là ngày gì mà lại ăn chay?
+Minh Nguyệt (vui vẻ giải đáp thắc mắc của bạn) : Gia đình mình ăn chay 1 tháng 10 ngày
- Trọng Hiếu và Thu Liên đi hết từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác, Hiếu hỏi:
+ Trung Hiếu: Sao lại phải ăn chay? Ăn chay có lợi ích gì?
+ Trọng Nghĩa (cười vui vẻ) : Ăn chay theo khoa học mà nói là tốt cho sức khỏe, vì trong dinh dưỡng chay chứa ít chất béo giảm nguy cơ cho tim mạch. Còn theo quan điểm của Phật giáo thì ăn chay phát triển lòng từ bi, thể hiện quyền bình đẳng sống giữa chúng sinh với nhau, ăn chay đúng cách có khả năng sống thọ nữa.
+ Thu Liên: Hay thật vậy sao?
+ Minh Nguyệt: Đúng rồi đó Liên à! Không những vậy, khi ăn chay tâm mình cảm thấy an lạc.
+ Trung Hiếu: Hôm nay vợ chồng mình đến thăm hai bạn, thấy cả gia đình  đều lạy Phật, có vẻ rất bài bản và trang nghiêm. Mình cứ nghĩ chỉ khi lên chùa người ta mới mặc áo tràng và lạy Phật như vậy. Mình không hiểu về Phật giáo nên tò mò muốn biết, hai bạn giải thích được không?
+ Minh Nguyệt: (cười vui vẻ) Được chứ! Gia đình mình từ bao đời đã theo đạo Phật. Đến vợ chồng mình cũng theo đạo Phật. Thật ra đạo Phật ai cũng có thể theo, không cứ gì người trong đạo hay khác đạo.
+ Trọng Nghĩa: Hằng ngày, mình lạy Phật tụng kinh, niệm danh hiệu Ngài, mình cảm nhận được hạnh phúc và ý nghĩa. Giáo pháp của Ngài giúp cho mình nhìn thấy được sự thật cuộc đời, biết được đời là vô thường. Giúp mình biết giác ngộ, biết tu sửa để sống một cuộc đời có trí tuệ.
+ Thu Liên: Vậy ngày nào gia đình bạn cũng tụng kinh vậy à?
+ Minh Nguyệt: Ừ! Buổi tối cả nhà thường tụng kinh, sáng thì Thiền. Có thời gian rảnh mình lên chùa nghe thuyết pháp, tìm hiểu kinh sách của Đức Phật. Mình cũng có thể vừa làm việc vừa niệm Phật, đi đứng nằm ngồi mình cũng niệm, thực hành được điều này trí của mình lúc nào cũng sáng, tâm không giao động với tất cả những chuyện bên ngoài. Vi diệu lắm! Nếu rảnh, 2 bạn hãy lên chùa lạy Phật, tìm nghe đĩa giảng của quý Thầy. Trong cõi chúng ta sống còn có nhiều cõi khác, tốt có xấu có, tất cả theo nghiệp mà sanh về. Nếu hai bạn muốn nghe sự vi diệu của Phật Pháp, mình sẽ dắt các bạn lên chùa vào các buổi thuyết giảng. Mình tin hai bạn sẽ cảm nhận được.
+ Trung Hiếu: (cười) Ừ! Cảm ơn hai bạn, để bữa nào rảnh mình thử…
- Minh Nguyệt rót nước vào ly mời vợ chồng Thu Liên, Trung Hiếu
+ Minh Nguyệt: Uống nước đi hai bạn! Dạo này công việc hai bạn thế nào? Chắc bận lắm phải không?
+ Thu Liên: Ừ, cũng bận, còn Nguyệt và Nghĩa thì sao?
+ Trọng Nghĩa: (cười) Bọn mình cũng bận, nhưng chắc cũng không bằng 2 bạn đâu.
- Nhìn lên đồng hồ treo ở góc tường, Trung Hiếu quay sang nhìn vợ, Thu Liên hiểu ý chồng vui vẻ nói với bạn.
+ Thu Liên: Có lẽ bọn mình xin phép về, khi nào rảnh, bọn mình lại ghé.
+ Minh Nguyệt: Sao về sớm vậy, ở lại chơi thêm chút đi.
+ Trung Hiếu: Thôi được rồi, để lần khác, bọn mình đóng cửa phòng khám, dọn qua hai bạn chơi 1 ngày tha hồ tâm sự, giờ bọn mình về nhé.
+ Trọng Nghĩa: Ừ, thôi vậy 2 bạn về nghỉ mai còn làm nữa.
- Nói rồi vợ chồng Minh Nguyệt tiễn bạn ra khỏi cổng. Trước khi lên xe, Nguyệt còn nói với Liên và Hiếu:
+ Minh Nguyệt: Rảnh alô cho mình nhé, mình dắt 2 bạn lên chùa.
+ Thu Liên: Ừ, có gì mình gọi, 2 bạn vào đi, tạm biệt!

Cảnh 7: Thu Liên gặp ác mộng - đến chia sẻ chuyện nhà cùng Minh Nguyệt – Lên chùa cung thỉnh Sư Phụ mong giải đáp những vọng nghiệp.
- Vài hôm sau, vào một đêm, một giấc mơ kinh hoàng đã hiện lên trong giấc ngủ của Thu Liên. Cô nhìn thấy những oan nghiệt nhỏ bé, những tiếng khóc oe oe nghe rùng rợn, những bóng ma còn đỏ hỏn mang hình hài của những thai nhi chưa đủ ngũ căn cứ lập lòe trong đêm, tiếng gió xào xạc, cảnh vật âm u tĩnh mịch… Thu Liên hoảng sợ ú ớ, muốn kêu lên mà không thành tiếng, sau vài phút cô giật mình bật dậy, người ướt đẫm mồ hôi trước giấc mơ kinh hoàng vừa xảy ra. Thấy vợ giật mình tỉnh dậy, Trung Hiếu mở mắt ra hỏi:
+ Trung Hiếu: Em mơ thấy ác mộng à?
+ Thu Liên: (Ngập ngừng) Dạ… Không! Dạ… Em bị bóng đè.
+ Trung Hiếu: Em uống nước nha.
+ Thu Liên: Không sao đâu, anh ngủ tiếp đi.
- Nói rồi Thu Liên nằm xuống mà không sao chợp mắt, những hình ảnh trong giấc mơ cô vừa gặp cứ ám ảnh trong đầu, và rồi cô thức cho tới sáng, trong khi Trung Hiếu không hề biết gì.
- Sáng hôm sau, Thu Liên không dám kể cho chồng nghe về giấc mơ đêm qua. Sau khi lo bữa sáng cho chồng, cô dọn lên bàn một vài lát bánh mì kẹp chả và một ly sữa nóng. Ngoài sân Trung Hiếu đang tưới cây, hôm nay là chủ nhật nên phòng khám của cô làm trễ hơn mọi ngày. Thay bộ đồ khác, cô dắt xe máy ra chỗ Trung Hiếu đang tưới cây kiểng và nói:
+ Thu Liên: Anh! Hôm nay e ra ngoài có công chuyện một chút, khoảng 10 giờ em qua phòng khám luôn. Bữa sáng em đã dọn trên bàn. Anh vô ăn đi cho nóng.
+ Trung Hiếu: Em đi đâu vậy? Để anh chở đi.
+ Thu Liên: Em đi một mình được mà, anh vào ăn đi nhé.
+ Trung Hiếu: Đi đường cẩn thận nhé!
+ Thu Liên: Dạ.
- Nói rồi cô dắt xe ra khỏi cổng. Như có người mách bảo cô chạy thẳng đến nhà Minh Nguyệt. Đang dọn dẹp trong nhà, Trọng Nghĩa nghe tiếng chuông ngoài cổng liền ra mở cửa. Thấy Thu Liên, Trọng Nghĩa tươi cười nói.
+ Trọng Nghĩa: Chà chà! Hôm nay Rồng đến nhà Tôm thế này? Ủa, mà Trung Hiếu đâu? Sao Liên đi một mình vậy?
+ Thu Liên: (cười đáp) Tính cho tôi đứng đây tra khảo rồi mới cho vô nhà phải không?
+ Trọng Nghĩa: (cười) Liên vào đi, để mình dắt xe cho, Nguyệt và bé Nga đang trong nhà đó.
- Thu Liên đưa xe cho Nghĩa dắt vô trong sân vui vẻ cười nói.
+ Thu Liên: Cảm ơn ông bạn nha, để Liên vào gặp Nguyệt.
- Bé Nga đang chơi ngoài sân, thấy bóng Liên nó vội reo to và gọi mẹ
+ Bé Nga: A! Dì Liên! Con chào dì! Mẹ ơi, Dì Liên qua chơi kìa.
- Nguyệt đang lau dọn phòng khách thấy bé Nga gọi vội nhìn ra ngoài, đúng là Liên, Nguyệt bỏ cây chổi lông gà đang cầm trên tay xuống ra ngoài đón bạn. Cô cười vui vẻ.
+ Minh Nguyệt: Hôm nay chịu tới nhà tôi rồi hả? Còn Trung Hiếu đâu?
- Liên lấy tay ký một cái vô đầu bạn cười nói:
+ Thu Liên: Hai ông bà thật là… Tôi đến mà không hỏi có việc gì, cứ toàn hỏi anh Hiếu không à.
- Nguyệt cười, kéo bạn ngồi xuống ghế, rót một ly nước lọc cho Liên rồi nói.
+ Minh Nguyệt: Hôm nay rảnh qua thăm bọn mình hả?
- Lúc này Nghĩa dắt xe xong và đã vào tới cửa, bỏ đôi dép khỏi chân anh bước vào bàn cùng ngồi với vợ và bạn. Không để Nguyệt và Nghĩa phải hỏi, Liên nói luôn.
+ Thu Liên: Thật ra hôm nay Liên đến đây là có một việc muốn được nhờ hai bạn.
+ Trọng Nghĩa: Có chuyện gì, Liên cứ nói đi, giúp được vợ chồng mình sẵn lòng.
+ Thu Liên: Cách đây hơn một tháng, mình vừa bị sảy thai…
- Trọng Nghĩa và Minh Nguyệt vô cùng ngạc nhiên, họ nhìn nhau rồi quay về phía Thu Liên, Nguyệt hỏi bạn.
+ Minh Nguyệt: Liên nói sao? Liên có thai rồi lại bị sảy nữa hả?
+ Thu Liên: (Ngân ngấn nước mắt) Ừ! Mình đã bị sảy thai khi được 3 tháng. Thật sự đến giờ này mình không hiểu tại sao cả 3 lần mang thai mình đều bị sảy trong khoảng thời gian thai nhi được 3 tháng.
- Nguyệt nắm tay bạn như để chia sẻ cùng Liên, Nguyệt nói:
+ Minh Nguyệt: Mình rất hiểu tâm trạng của Liên bây giờ, dù sao thì chuyện cũng đã vậy rồi, Liên hãy giữ gìn sức khỏe.
+ Thu Liên: Đây là lần thứ 3 mình sẩy thai , vì vậy lần này Mẹ chồng mình đã gây áp lực với mình hơn rất nhiều so với 2 lần trước, bà nói trước mặt vợ chồng mình là sẽ cưới vợ khác cho anh Hiếu nếu mình không thể sinh con trong  một thời gian ngắn nữa. Mình rất đau khổ, mình mong có con lắm, mình đâu muốn như vậy đâu.
- Trọng Nghĩa thở dài nhìn bạn vẻ thông cảm, Minh Nguyệt vẫn nắm tayThu Liên trong tay mình, cô xiết nhẹ đôi tay bạn vẻ cảm thông mà nói:
+ Minh Nguyệt: Thật khó cho Liên.
- Nguyệt vừa nói xong nước mắt Liên chảy dài trên gò má, cô không bật thành tiếng khóc nhưng nét mặt rất đau khổ, cô nói tiếp.
+ Thu Liên: Mới đêm qua, mình gặp một giấc mơ thật khủng  khiếp, mình nhìn thấy những bóng ma nhỏ xíu, những bào thai đỏ hỏn, những tiếng khóc oe oe, những tiếng gió rùng rợn, cứ chập chờn trong giấc ngủ. Mình ú ớ gọi anh Hiếu mà không thể gọi được. Một lúc sau mình vùng dậy mà người ướt đẫm mồ hôi. Mình cũng không rõ động lực nào đã đưa đôi chân mình đến đây để tâm sự với hai bạn. Mình có cảm giác hai  bạn như vị cứu tinh của mình trong lúc này.
- Nghe Thu Liên tâm sự, Trọng Nghĩa biết bạn đang rơi vào tình trạng hoang mang, anh chân thành chia sẻ.
+ Trọng Nghĩa: Bọn mình rất hiểu tâm trạng của Liên hiện giờ. Bạn đang hoang mang trước cơn ác mộng.  Hằng ngày trên cương vị một người bác sĩ khoa sản, Liên đã giúp cho sản phụ sinh nở mẹ tròn con vuông, làm cho họ hạnh phúc và biết ơn bạn. Nhưng đằng sau đó Liên cũng vô tình hủy đi những bào thai vô tội. Xét về thực tế, Liên không làm sai, nhưng xét về góc độ tâm linh thì đây là việc làm nên tránh.
- Thu Liên chăm chú nghe Trọng Nghĩa nói. Không gian lúc này trở nên yên tĩnh hơn, cô hồi hộp như chờ đợi sau lời ngắt của Nghĩa. Cô nói với Nghĩa
+ Thu Liên: Nghĩa nói tiếp đi, Liên muốn nghe lắm.
- Mỉm cười, Nghĩa bưng ly nước uống một ngụm rồi nói tiếp.
+ Trọng Nghĩa: Con người sinh ra đến khi chết nhưng chưa phải là đã hết. Người thì mất nhưng linh hồn vẫn còn. Ở một thế giới khác theo nghiệp mà sinh về. Cũng như những bào thai kia có thể chưa được tượng hình nhưng chúng đã có linh hồn, chúng vẫn sống ở một môi trường khác, giấc mơ của Liên phản ánh những vọng nghiệp mà bạn đã tạo.
- Những lời chia sẻ của Nghĩa làm cho Liên càng nôn nóng muốn nghe, Liên nói với vẻ hấp tấp.
+ Thu Liên: Mình không hiểu lắm, Nghĩa giải thích rõ giúp mình được không?
- Lúc này Minh Nguyệt quay sang phía Thu Liên mỉm cười và nói
+ Minh Nguyệt: Để giải đáp những thắc mắc trong lòng bạn, giờ mình dắt bạn đến gặp Sư Thầy. Liên đồng ý đi với  mình chứ?
+ Thu Liên: Ừ. Nhưng có xa không? Vì mình nói với anh Hiếu 10 giờ sẽ về.
+ Minh Nguyệt: Cũng gần đây Liên à, lên chùa Thầy  chỉ mất 15 phút sẽ tới thôi.
+ Thu Liên: Ừ! Vậy tốt quá! Nguyệt dắt mình tới gặp Thầy đi.
- Minh Nguyệt quay sang nói với chồng.
+ Minh Nguyệt: Anh ở nhà với bé Nga, lát ba má qua chơi đó, em dắt Liên vào chùa gặp Thầy rồi em về.
+ Trọng Nghĩa: (vui vẻ đáp) Ừ! Vậy em cứ đi với Liên đi, hai người đi cẩn thận nhé!
- Tạm biệt Trọng Nghĩa và bé Nga, Liên và Nguyệt đã có mặt trước cổng chùa sau 15 phút. Cảnh chùa thật thanh tịnh biết bao, là ngày thường mà phật tử về lễ Phật đông không kém ngày rằm, nhưng thật kỳ diệu là ai đến nơi đây lòng cũng thật hoan hỷ, đông mà không ồn ào, một cảnh thật trang nghiêm thanh thoát.
-  Bước đến cửa phòng khách nơi Thầy thường tiếp Phật tử, Minh Nguyệt chắp tay xá chào một vị Thầy đang từ phòng khách đi ra. Thấy Nguyệt chắp tay xá chào, Liên cũng làm theo.
+ Minh Nguyệt: A Di Đà Phật
+ Sư Thầy: A Di Đà Phật.
+ Minh Nguyệt: Bạch Thầy, xin Thầy hoan hỷ cho con hỏi, Sư Phụ có ở chùa không ạ?
+ Sư Thầy: A Di Đà Phật! Dạ Sư Phụ đang ở trong phòng đọc sách. Hai cô hoan hỷ ngồi chờ ở đó để Thầy vào bạch với Sư Phụ. Hai cô tên gì ạ?
+ Minh Nguyệt: A Di Đà Phật, dạ con tên Minh Nguyệt. Nhờ Thầy bạch với Sư Phụ là con có việc muốn bạch cùng Sư Phụ.
+ Sư Thầy: Dạ, hai cô chờ một chút nhé!
- Sư Thầy đi ra khỏi cửa, Thu Liên nhìn bạn nói nhỏ
+ Thu Liên: Nguyệt ơi, mình thấy run quá!
- Minh Nguyệt nắm tay bạn cười nói.
+ Minh Nguyệt: Không sao đâu, Sư Phụ hoan hỷ lắm!
- Vừa dứt lời, Sư Phụ đã bước vào đến cửa phòng khách. Thầy đã ngoài 50 trong màu áo nâu giản dị và xâu chuỗi nhỏ trên tay. Thấy Sư Phụ đi vào, Nguyệt vội đứng lên chắp tay trang nghiêm xá chào rất cung kính, Liên cũng làm theo bạn.
+ Minh Nguyệt: A Di Đà Phật
+ Sư Phụ: A Di Đà Phật, con đến lâu chưa?
+ Minh Nguyệt: Bạch Sư Phụ con mới đến.
- Với nét mặt an nhiên hoan hỷ Sư Phụ cười nói:
+ Sư Phụ: Hai con ngồi đi.
+ Minh Nguyệt, Thu Liên: Dạ!
- Không để Sư Phụ phải hỏi, Minh Nguyệt chắp tay cung kính bạch Ngài.
+ Minh Nguyệt: Bạch Sư Phụ, đây là Thu Liên, là người bác sĩ mà con đã nói với Sư Phụ cách đây 3 tuần trước đó ạ.
+ Sư Phụ: À, Thầy nhớ ra rồi.
+ Thu Liên: (đứng lên chắp tay miệng ngập ngừng) Dạ thưa Thầy, con là Thu Liên ạ!
+ Sư Phụ: Hai con vào lạy Phật chưa?
+ Minh Nguyệt, Thu Liên: Dạ rồi ạ!
+ Minh Nguyệt: Hôm nay con đưa bạn con lên đây, trước là để lạy Phật, sau bạn con mong được gặp Sư Phụ, xin người cho những lời khuyên trước nghịch cảnh mà bạn con đang gặp phải.
+ Sư Phụ: A Di Đà Phật, chuyện về Thu Liên Thầy có được nghe Minh Nguyệt kể lại.
+ Thu Liên: Bạch Thầy, vợ chồng con đều là bác sĩ khoa sản, chúng con có một phòng hộ sanh riêng ở ngoài. Sống với nhau đã 7 năm mà vẫn không có con. Con đã 3 lần mang thai, nhưng thai cứ được 3 tháng là mất. Con vô cùng đau khổ vì mất con, không những thế con còn bị nhiều áp lực bởi gia đình chồng sau mỗi lần con sảy thai. Đêm hôm qua con đã gặp một cơn ác mộng vô cùng sợ hãi, xung quanh con là màn đêm bao phủ, những ánh sáng lập lòe như ánh đuốc ma chơi, những thai nhi đỏ hỏn, những tiếng khóc rùng rợn của những thai nhi cứ chập chờn trong giấc ngủ, con vô cùng hoảng sợ mãi mới bật được người dậy. Toàn thân ướt đẫm mồ hôi, tim đập mạnh. Xin Thầy cho con được biết đó là điềm gì sẽ đến với con? Con phải làm sao thoát khỏi sự ám ảnh này.
- Nói xong Thu Liên như muốn bật khóc, cổ họng cô nghẹn đắng, thấy vậy Sư Phụ liền nói.
+ Sư Phụ: A Di Đà Phật! Chuyện cuộc sống của con cũng như trong giấc mơ con đã gặp đều là kết quả của cái nhân đem lại. Con người đôi khi không tin vào điều đó, nhưng cũng không lý giải được chính xác vì sao. Một việc làm tốt sẽ đem lại quả tốt, một việc làm không tốt dù vô tình hay cố ý, chúng ta cũng sẽ phải gánh chịu sự thật của luật nhân quả. Những lúc tâm con bất loạn gặp những chuyện không hay, con hãy niệm Phật, hãy bám vào danh hiệu Phật mà trì danh để hóa giải mọi oan khiên. Khi tâm con an trú trong câu niệm Phật thì không còn nhớ đến ngoại cảnh bên ngoài. Vọng nghiệp tự nhiên biến mất. Con nên lập đàng cầu siêu, sám hối cho những vong linh nhỏ bé. Nên tránh việc nhận các ca nạo hút  thai, như vậy tâm con sẽ không còn bị vướng vào những vọng nghiệp nữa. A Di Đà Phật!
- Thu Liên từ nãy giờ chăm chú lắng nghe, cô chắp tay cung kính trước ngực.
+ Thu Liên: A Di Đà Phật, những lời Thầy khuyên con xin ghi nhớ. Con cảm ơn thầy !
+ Minh Nguyệt: Bạch Sư Phụ! Việc của bạn con đã xong, giờ chúng con xin phép ra về.
+ Sư Phụ: A Di Đà Phật!
- Từ trong ngăn kéo, Sư Phụ lấy ra một vài chiếc đĩa giảng về chương trình Phật Pháp Nhiệm Mầu tặng cho Thu Liên và nói
+ Sư Phụ: Thầy gửi con một vài đĩa Phật pháp nhiệm mầu, đây là chương trình do chùa thực hiện. Tất cả đều là người thật việc thật, hi vọng con sẽ tìm ra câu trả lời khi xem xong những đĩa này. Chúc con sớm tìm được sự an lạc hạnh phúc.
+ Thu Liên: A Di Đà Phật, con cảm ơn Thầy, chào Thầy chúng con về ạ.
+ Sư Phụ: A Di Đà Phật!

Cảnh 8 : Thu Liên chia sẻ tâm sự với chồng.
- Sau khi được Sư Phụ nói về Phật pháp và tặng Thu Liên một số đĩa Phật pháp nhiệm mầu cho cô, cô trở về phòng khám với một cảm giác hạnh phúc. Vậy là hạt bồ đề trong cô trỗi dậy. Hôm đó, phòng khám của cô không có ca nạo hút thai nào hết. Chỉ có sản phụ tới khám thai định kỳ. Kết thúc một ngày làm việc, sau khi dùng cơm tối xong, cô vào phòng mở liền đĩa giảng ra xem. Lúc này, Trung Hiếu đang chuẩn bị đi đâu đó, anh thay đồ xong rồi nói với vợ.
+ Trung Hiếu: Em ở nhà nhé, anh qua chỗ Tùng có chút việc.
- Thu Liên đang lay hoay với cái đầu đĩa trên kệ đáp lại chồng.
+ Thu Liên: Dạ!
- Trung Hiếu đi rồi cô mở đĩa ra xem, được một lúc, mắt cô hoe hoe đỏ, rồi từ từ một giọt nước mắt lăn trên gò má. Trên ti vi giọng một vị giảng sư đang nhủ khuyến sách tấn tán dương một nhân vật nào đó trong chương trình làm cho Thu Liên xúc động. Sau khi xem hết đĩa đó, cô vẫn ngồi yên như để nghiền ngẫm suy nghĩ về nội dung câu chuyện vừa qua. Từng lời Thầy nhủ khuyên hồi sáng cứ vọng mãi bên tai cô. Bất giác cô chấp tay khẽ khép đôi mi còn ướt lệ nói với lòng tha thiết.
+ Thu Liên: Nam Mô A Di Đà Phật! Giờ con đã hiểu vì sao cuộc sống mình bế tắc như vậy. Ôi! Phật Pháp thật là nhiệm mầu, thế mà bấy lâu nay con đã không tìm thấy. Từ nay con nguyện sẽ sống theo lời khuyên của Thầy, nguyện noi theo giáo pháp của Phật. Nam Mô A Di Đà Phật! Nam Mô A Di Đà Phật! Nam Mô A Di Đà Phật!
- Tối hôm đó, Thu Liên đã đem chuyện giấc mơ và chuyện Nguyệt dắt cô lên chùa gặp Thầy và Thầy giác ngộ cho chồng nghe. Lúc này cũng đã quá khuya, Liên không thể chợp mắt. Cô xoay đi xoay lại trằn trọc, thấy vợ khó ngủ, Trung Hiếu quay sang hỏi vợ:
+ Trung Hiếu: Hôm nay em sao thế? Khó ngủ à?
+ Thu Liên: Dạ… Dạ không ạ.
- Thu Liên cứ lấp lửng làm cho Trung Hiếu thêm khó hiểu, anh ngồi dậy hỏi vợ.
+ Trung Hiếu: Có chuyện gì em dấu anh phải không, hãy nói cho anh biết, anh có thể cùng em giải quyết.
- Thấy chồng lo lắng ân cần, Thu Liên cũng ngồi dậy dựa lưng vào thành giường tâm sự.
+ Thu Liên: Tối qua em gặp ác mộng, sáng nay đến nhà Minh Nguyệt được Nguyệt dắt lên chùa gặp sư thầy. Thầy đã cho em lời giải thích rất sâu xa, em càng nghĩ càng cảm thấy đúng.
+ Trung Hiếu: Thầy đã nói gì với em?
+ Thu Liên: Thầy khuyên em tránh việc nhận các ca nạo hút thai nữa. Vì việc gì mình làm cũng đều có nhân quả của nó. Đồng thời lập đàng cầu siêu, sám hối và thành tâm niệm Phật để tiêu trừ nghiệp chướng.
+ Trung Hiếu: Sao lại không nên? Mình là bác sĩ sản khoa, nếu không làm việc ấy thì ai làm. Theo anh thì việc giấc mơ với việc em bị hư thai không có liên quan gì đến nhân quả thiện ác. Mình chưa có con vì mình có con muộn hoặc số chưa đến. Anh không nghĩ rằng những gì Thầy đã nói với em đều hoàn toàn đúng nên em đừng quá lo lắng, em không làm gì sai mà phải lo đến việc nhân quả nghiệp báo. Thôi em ngủ đi, mai còn làm nữa, anh cũng mệt rồi.
- Nói rồi Trung Hiếu nằm xuống kéo chăn qua đầu quay mặt sang hướng khác. Thu Liên lấy tay vặn nhỏ chiếc đèn ngủ và ngả lưng xuống giường. Lại một dêm nữa cô không ngủ được, cô thao thức suy nghĩ về cuộc gặp thầy sáng nay. Lòng cô rất vui như chưa bao giờ được vui như vậy.

Cảnh 9: Trung Hiếu bị  Mẹ ép buộc đi xem tướng số
 -Mấy hôm sau, Trung Hiếu về bên mẹ tâm sự với mẹ chuyện Thu Liên. Lần này anh bị mẹ anh đã ép anh đi đến thầy tướng số coi chuyện gia đình con cái của anh ra sao… Một buổi sáng, Trung Hiếu một mình chạy chiếc xe hơi qua nhà mẹ. Bước vào đến nhà anh cất giọng gọi.
+ Trung Hiếu: Mẹ ơi! Mẹ!...
- Mẹ Trung Hiếu đang ngồi sắp lại bộ bài tứ sắc của bà, nghe giọng con trai, bà bước ra vừa đi vừa nói.
+ Mẹ Trung Hiếu: Gì mà mới sáng sớm qua réo mẹ vậy? Hôm nay đóng cửa phòng khám hả?
+ Trung Hiếu: (cười) Dạ không! Tại Hôm nay con đi làm trễ nên ghé thăm mẹ một lát ạ!
+ Mẹ (cười bĩu môi): Chắc có chuyện gì muốn nói với mẹ phải không?
- Trung Hiếu kéo mẹ ngồi xuống ghế, anh nói tiếp.
+ Trung Hiếu: (cười) Sao mẹ đoán hay thế ạ ?
+Mẹ: Hay gì mà hay,  mẹ đẻ ra anh mà không hiểu tính anh sao? Nếu không có việc gì chắc chẳng ghé thăm mẹ sớm như thế này đâu.
+Trung Hiếu: (gãi đầu, cười) : Mẹ!...
-Mẹ Trung Hiếu ngồi vắt chân chữ ngũ nhìn Trung Hiếu, bà tiếp lời
+ Mẹ Trung Hiếu: Con nói đi, chuyện gì mà có vẻ quan trọng thế?
+ Trung Hiếu: Dạ! Thưa mẹ, con cũng không muốn dấu mẹ, mấy đêm trước vợ con gặp ác mộng, xong cô ấy vào chùa gặp Thầy, Thầy nói nên lạy Phật, tụng kinh, làm việc thiện hay cầu siêu gì đó để giải nghiệp mẹ ạ.
+ Mẹ Trung Hiếu: Con nói gì? Cầu siêu giải nghiệp là cái quái gì, thật vớ vẩn. Con mà cũng nghĩ phải làm như vậy hả?
+ Trung Hiếu: Dạ! Thưa mẹ, con cũng không hiểu nên không dám nói, nhưng mình cứ thử làm như lời thầy khuyên, biết đâu sự thành tâm của mình lại có kết quả tốt.
+ Mẹ: (bĩu môi) Tốt gì mà tốt,  đúng là oan gia mà, sao con không bảo nó vào chùa mà ở cho rảnh nợ. Đã không biết sanh con mà bày đặt này nọ, tiền đâu ra cho nó làm việc thiện, việc thiện gì không biết, coi chừng nó đem tiền vào cúng mấy ông thầy chùa cho mà xem. Còn con nữa, làm chồng mà nhu nhược quá mức, cứ để nó muốn làm gì thì làm hả? Tin gì mấy cái ông thầy đấy chứ! Hôm nay con nghỉ làm một bữa đi, để mẹ dắt con  đến gặp thầy xem tướng số. Biết đâu chừng tuổi của con với nó lại không hợp thì sao?
+ Trung Hiếu: Nhưng… hôm nay con còn phải đi lên phòng khám mà mẹ, con không đi đâu, với lại con…
+ Mẹ Trung Hiếu: Con sao? Không đi là không đi thế nào? Con nhất quyết phải đi! Con không được cãi lời mẹ, con muốn bà già này đến chết cũng không có cháu bồng rồi cả cái sản nghiệp nhà này đem cho trại mồ côi hả?
+Trung Hiếu: Mẹ, sao mẹ lại nghĩ vậy?
+Mẹ Trung Hiếu: (bực tức trước thái độ từ chối của con): Tao nghĩ vậy đấy, sao nào?
-Nói rồi bà bù lu bù loa nhìn về phía ban thờ mà khóc
+Mẹ Trung Hiếu: Ối ông ơi là ông ơi, sao ông không cho tôi đi với, ông về mà xem con nó cãi tôi này. Nó chỉ biết nghe lời vợ, nó có còn coi tôi là mẹ nữa đâu.
+Trung Hiếu: Mẹ, con xin mẹ đó, mẹ đừng khóc nữa, con đồng ý đi với mẹ
-Nghe con trai nói, bà im hẳn không còn kêu la như vừa rồi, quay qua phía Trung Hiếu bà nói:
+Mẹ Trung Hiếu: Mẹ chỉ muốn tốt cho con, vậy mà con không biết thương mẹ. Giờ con chờ mẹ vào thay đồ rồi chở mẹ đến nhà thầy, ông thầy này giỏi lắm, ông còn biết cắt nghiệp tiền duyên nữa đó.
- Nói xong mẹ Trung Hiếu đi thẳng lên lầu thay quần áo, Trung Hiếu được mẹ dắt đến thầy xem tướng số. Nhà thầy nằm sâu trong một làng nhỏ, cách thành phố khoảng 40km. Nhìn chỗ thầy ở rất âm u, nhưng lại có nhiều người đến đây dặt lễ nhờ thầy gieo quẻ. Thầy đeo cặp kính màu đen, ngay gần mép có cục mụn ruồi rất bự, cắm trên đó là một sợi râu. Là chỗ quen biết, nên vừa thấy mẹ con Trung Hiếu ông thầy này liền ưu tiên cho Trung Hiếu vào xem mà không phải chờ đợi.
+ Mẹ Trung Hiếu (chắp tay tiến gần lại chỗ thầy tướng số): Dạ! con chào thầy.
- Thầy số lấy tay kéo gọng kính xuống nhìn bà, thấy người quen, ông lên tiếng:
+ Thầy số: Chào thí chủ, hôm nay cô muốn coi gì thế?
+ Mẹ Trung Hiếu: Dạ! lạy thầy, con dắt con trai con đến đây xin thầy coi gia đạo giúp cho nó. Nó lận đận quá, cưới vợ đã hơn 7 năm rồi mà chẳng có con, vợ nó cứ mang thai rồi lại bị sẩy, xin thầy coi giúp.
- Nói rồi bà lấy tay kéo Trung Hiếu lên trước mặt thầy số, bà không quên để một mâm lễ gồm hoa quả, thịt, xôi, một con gà luộc và một bao thư cùng quần áo mũ nón giày dép bằng giấy hàng mã  lên ban thờ và nói.
+ Mẹ Trung Hiếu: Dạ! con trai con đây ạ.
- Thầy nhìn Trung Hiếu từ đầu đến chân xuyên qua cặp kiếng kéo xệ đến gần lỗ mũi rồi hỏi:
+ Thầy số: Cậu bao nhiêu tuổi?
+ Trung Hiếu: Dạ! Con 35 ạ.
+ Thầy số: Còn vợ cậu bao nhiêu?
+ Trung Hiếu: Dạ! Cũng 35 ạ.
- Thầy số chắp tay miệng lầm rầm những điều gì không ai hiểu, sau đó thầy lấy đĩa có hai đồng xu xốc lên xốc xuống mấy lần rồi gieo xuống đất. Nhìn 2 đồng xu đều ngửa thầy phán.
+ Thầy số: Hai vợ chồng anh vốn đã không hợp tuổi nhau nên không thể có con được.
+ Trung Hiếu: Thầy nói sao ạ?
+ Thầy số: Thầy nói, tuổi tác vợ chồng anh không hợp vì vợ anh có số sát con nên việc có con là không thể. Chỉ có một cách anh phải ly dị cô  vợ này rồi cưới vợ khác mới có thể có con được. Còn nữa, mạng anh cũng nặng lắm. Kiếp trước anh có nợ duyên với một nàng Ngọc Nữ, việc anh lấy vợ lúc cô Ngọc Nữ không có mặt trên thiên đình khiến cho cô nàng sau khi biết chuyện rất khó chịu nên cứ bám theo anh, nên anh khó mà cưới được vợ khác!
+ Mẹ Trung Hiếu: Lạy thầy, có cách nào giúp con trai con không ạ?
+ Thầy số: Có chứ! Bà phải sắm lễ đến đây rồi thầy cắt tiền duyên cho con trai bà.
+ Mẹ Trung Hiếu: Lạy thầy, con trai con nó nhiều việc lắm. Hay thầy cho con gởi tiền, thầy mua lễ giúp con được không ạ? Thầy coi rồi cắt nghiệp cho con trai con luôn.
+ Thầy số (ra vẻ suy nghĩ một lát thầy nói): Thấy thí chủ có lòng hảo tâm, thầy đồng ý giúp cho.
- Mẹ Trung Hiếu hiểu ý liền móc trong ví ra một xấp tiền 500.000đ khoảng 10 tờ giấy bạc đưa cho thầy số. Trung Hiếu nhìn và ngạc nhiên nhưng không dám hỏi mẹ. Thầy số lại lấy tay sờ sờ tiền và liếc cặp mắt qua gọng kiếng hở xem số tiền là bao nhiêu. Thấy đủ thầy nói tiếp.
+ Thầy số: Giờ cậu quỳ xuống, chắp tay vào rồi im lặng với tâm thật thành kính, để tôi làm lễ cắt tiền duyên cho cậu.
+Trung Hiếu: Phải quỳ xuống hả thầy?
+Thầy số: Ta nói cậu quỳ xuống thì cậu cứ quỳ, sao còn phải hỏi.
-Tuy trong lòng không thuận nhưng Trung Hiếu vẫn phải làm theo lời thầy số cho mẹ vui, anh quỳ gối chắp tay trang nghiêm rồi nắm mắt lại, ông thầy số lấy một tờ giấy màu trắng đục giống như mấy tờ sớ rồi viết vào đó vài chữ gì đó.  Sau đó thầy lấy con dao nhọn cắm vào tờ giấy đứng lên múa vài vòng xung quanh Trung Hiếu miệng khấn lâm râm. Khi đã vòng được 3 vòng, thầy số liền ngồi phịch xuống đất khấn tiếp vài lần rồi lấy lửa đốt tờ giấy đó. Xong việc ông lấy tro gói vào tờ giấy bỏ bao xốp kiếng nhỏ rồi nói với Trung Hiếu:
+Thầy số: Cậu mở mắt ra đi, tôi đã cắt tiền duyên cho cậu xong rồi. Mệt quá! Cô Ngọc Nữ ấy cứ khóc lóc van nài kêu tôi đừng cắt duyên của cổ, nhưng tôi đã giúp là phải giúp cho chót.
- Nói rồi ông thầy số lấy vài lá bùa đã vẽ sẵn trên bàn thờ và bịch tro hồi nãy nói với Trung Hiếu và mẹ cậu.
+ Thầy số: Đây là bùa đã được chú nguyện, cậu về treo ở đầu giường phòng ngủ. Còn đây là tro, cậu hãy để dưới áo gối của cậu, 3 tháng sau mới được bỏ ra. Có như thế mới mong dứt tình với cô nàng Ngọc nữ được. Về vợ cậu, cậu phải sớm li hôn chứ sống với cô ấy là không có con được đâu, cậu nhớ lời tôi dặn đấy.
- Trung Hiếu chưa kịp trả lời thì mẹ anh đã đon đả tươi cười và chắp tay xá thầy số một xá rồi nói.
+ Mẹ Trung Hiếu: Dạ, mẹ con của con tạ ơn thầy, con xin phép đi về để không làm mất thời gian của thầy nữa.
- Nói xong bà kéo tay Trung Hiếu đứng dậy.
+ Thầy số : Thí chủ về cần thận.
- Đi ra khỏi căn phòng phán xét của Thầy số, Trung Hiếu cứ như người trong mơ, nửa tin nửa ngờ. Thấy con trai im lặng, mẹ Trung Hiếu nói:
+ Mẹ Trung Hiếu: Con nghe thầy nói rồi đó, phải li hôn mới nó con mới có con được.
+Trung Hiếu: Mẹ…!Mẹ…!Con…!
+Mẹ Trung Hiếu: Mẹ mẹ con con gì, thầy này nói đúng lắm, bộ…con không muốn có con hay sao? Nhà mình phải có người nối dõi chứ.
- Nói xong bà bực mình đi thẳng về phía trước. Thấy mẹ giận, Trung Hiếu chạy theo sau gọi Mẹ:
+Trung Hiếu: Mẹ! Xin mẹ cho con một thời gian nữa, sau 3 tháng con sẽ quyết định.
+Mẹ Trung Hiếu: Lại thời gian, lần này nữa thôi nhé, nếu sau 3 tháng con không li dị với nó thì đừng nhìn mẹ nữa.
+Trung Hiếu (lí nhí trong miệng vẻ sợ sệt ) : Dạ…thưa mẹ!
- Nói xong anh từng bước nặng nề bước theo chân mẹ ra xe mà lòng buồn như mang đá.
Cảnh 10 : Tại nhà Thu Liên-Trung Hiếu vào một buổi tối
- Kể từ hôm mẹ chồng Thu Liên dắt Trung Hiếu đi xem tướng số xong, về nhà bà liên tục đến nhà con trai để tạo nhiều áp lực cho Thu Liên. Bà biết Thu Liên hiện giờ thường lên chùa ăn chay lễ Phật…bà càng có cớ vịn vào đó để nói. Vào một buổi tối bà đến nhà vợ chồng Trung Hiếu với nét mặt chẳng lấy gì làm nhẹ nhàng. Thản nhiên bước vô nhà bà nhìn thấy Thu Liên đang bưng bình bông và đĩa trái cây định bước lên cầu thang đem cúng Phật. Bà bĩu môi lên tiếngmỉa mai con dâu.
+ Mẹ Trung Hiếu: Dạo này coi bộ cô rảnh rang quá ha, cái gì mà ăn chay, tụng kinh với ăn chay. Lạy Phật, tụng kinh liệu có đẻ được cháu cho tôi không?
- Thu Liên tái mặt trước những lời nói mỉa mai của mẹ chồng, cô đặt bình bông và đĩa trái cây lên bàn rồi khép nép nói:
+ Thu Liên : Thưa mẹ mới qua ạ! Con mời mẹ ngồi.
+ Mẹ Trung Hiếu (Bĩu môi nguýt một cái): Làm gì cô phải mời tôi ngồi? Đây là nhà con tôi, tôi thích thì tôi ngồi, tôi muốn thì tôi đến. Cô có tư cách gì mà mời tôi chứ? Cô tưởng nhà này của cô hả?
+Thu Liên (ấp úng): Dạ…thưa mẹ, con không có ý đó.
- Đang gay gắt với Thu Liên thì Trung Hiếu từ sân bước vào, thấy con trai giờ mới về bà quay qua Thu Liên tiếp tục đay nghiến cô.
+ Mẹ Trung Hiếu: Cô giỏi quá ha, tính ở nhà để con tôi hầu hả? Giờ này nó mới đi làm về, còn cô? Cô đang làm gì ở cái nhà này vậy?
- Thấy mẹ cay đắng với vợ gay gắt anh vội vàng nói.
+ Trung Hiếu: Mẹ ơi, không phải vậy đâu, Thu Liên vẫn làm ở phòng khám. Cô ấy chỉ không tham gia các ca nạo hút thai thôi, hôm nay phòng khám cũng vắng nên bọn con về sớm, Thu Liên về trước còn con đi công chuyện giờ mới về mẹ ạ
+Mẹ Trung Hiếu: Anh còn bênh vực cho nó nữa hả?
- Mặc cho Trung Hiếu giải thích bà vẫn không nghe mà cứ té tát mắng vào mặt Thu Liên trong khi Thu Liên đang tỏ ra rất sợ trước mẹ chồng.
+Mẹ Trung Hiếu: Còn cô? Làm bác sĩ mà chê cái này chọn cái kia? Cô tưởng cô giỏi lắm hả? Chê không nhận sản phụ nạo thai? Nghe mắc cười quá!..Còn chuyện này nữa! Nói cho cô biết, đây là nhà con trai tôi, nên tôi cấm cô không có thờ cúng Phật này Phật nọ trong nhà. Cô tối ngày nhảm nhí cái gì mà sám hối với niệm Phật…Niệm Phật có tiền không? Niệm Phật có đẻ được không?
- Lúc này nước mắt cô không thể cầm nổi trong lòng được nữa, cô mím chặt môi không cho bật thành tiếng khóc. Cũng như lần trước, cô chỉ biết im lặng mà cổ họng nghẹn đắng. Trung Hiếu thấy mẹ nổi giận cũng chỉ biết im lặng, nhìn nước mắt cô chảy Bà càng đắc chí.
+ Mẹ Trung Hiếu: Tôi đã cho cô quá nhiều thời gian rồi giờ cô hãy tự quyết định đi, cô muốn tụng kinh niệm Phật hay làm bất cứ việc gì cô thích tôi cũng mặc xác cô nhưng đừng có làm trong cái nhà này. Con trai tôi còn cả một tương lai, sản nghiệp nhà tôi phải có người nối dõi, cô hiểu chứ?
- Trung Hiếu nhìn mẹ nói giọng cầu xin van nài mẹ.
+ Trung Hiếu: Mẹ, con xin mẹ, mẹ đừng nói như thế nữa được không?
+Mẹ Trung Hiếu : Tôi im lặng cho anh chị hơn bảy năm nay, rốt cuộc anh chị có cho tôi đứa cháu nào đâu, làm bác sĩ khoa sản như cô mà vẫn có người tin sao? Con mình còn không biết giữ sao có thể giúp cho người khác được, cô đừng có núp bóng vào con trai tôi để tô đẹp cho cái tên tuổi mình nữa, tôi đã hết kiên nhẫn rồi. Cô phải hiểu cho hoàn cảnh gia đình nhà tôi nữa chứ, không biết sanh con thì tha cho con tôi đi coi như già này cầu xin cô vậy.
+Thu Liên (khóc): Mẹ…con xin lỗi mẹ!...
+Mẹ Trung Hiếu: Tôi chán cái kiểu nước mắt cá sấu của cô lắm rồi, xin lỗi, xin lỗi …rồi sao chứ? Thôi! Tôi nói vậy chắc cô cũng hiểu, giờ tôi về .
- Nói xong bà quay ngoắt người đi thẳng ra cửa với nét mặt đầy thách thức. Trong nhà còn lại Hiếu và Liên đứng bất động như 2 pho tượng nhìn theo bóng mẹ khuất dần.
- Ngay buổi sáng sớm hôm sau, qua một đêm suy nghĩ cô đã quyết định ra đi với tờ đơn li hôn đã được cô ký. Trời chưa sáng hẳn, cô dậy rất sớm nhẹ nhàng thu xếp đồ dùng cá nhân và những thứ cần thiết của cô vào va ly. Để tờ đơn ly hôn và lá thư trên bàn, cô xách va ly ôm theo bức tranh Tây Phương Tam Thánh đứng lặng nhìn xung quanh căn phòng hạnh phúc của 2 vợ chồng suốt hơn 7 năm qua lần cuối. Trung Hiếu vẫn đang ngon giấc trong chiếc mềm ấm. Đôi dòng nước mắt lăn trên gò má, cô vội vàng quay mặt hướng ra phía cổng và bước ra khỏ nhà. Khoảng 1 tiếng sau Trung Hiếu tỉnh dậy, như thói quen thường lệ Trung Hiếu cất giọng gọi vợ.
+ Trung Hiếu: Em ơi, Em…!
- Hiếu gọi mấy lần mà chẳng nghe thấy tiếng vợ trả lời, anh nghĩ chắc giờ này cô đang ngồi Thiền trên lầu nên không gọi nữa, anh ra ngoài khu vệ sinh đánh răng rửa mặt. Vệ sinh cá nhân xong anh cũng không thấy tiếng vợ, anh vội vàng lên lầu nơi phòng thờ Phật mà sáng sáng Thu Liên thường lên đó Thiền nhưng cũng không thấy vợ trên đó. Anh vội vàng chạy xuống nhà và vào phòng ngủ, như linh tính mách bảo có chuyện chẳng lành, anh mở tủ quần áo thì chẳng thấy quần áo vợ đâu. Anh ngồi phịch xuống giường tay ôm đầu vẻ mặt rất đau khổ, một lát anh ngẩng mặt lên bỗng nhìn thấy trên bàn trang điểm của vợ có tờ giấy, anh lật đật cầm lên đọc. Như không tin vào mắt mình khi dòng chữ lớn nhất hiện giữa trang giấy “Đơn xin ly hôn”, anh dụi mắt và nhìn kỹ lại thì đúng là đơn li hôn vợ đã viết và ký sẵn. Trên bàn còn 1 lá thư tay Thu Liên để lại. Trung Hiếu run run đọc những dòng chữ quen thuộc của vợ.
+ “Anh Hiếu! Em xin lỗi anh vì đã không làm tròn bổn phận người vợ. Em biết anh đã vì em mà khó xử với mẹ, từ hôm nay anh sẽ không còn phải đối diện với những lo lắng về em nữa. Em ra đi mà không hề trách anh, đơn li hôn em đã ký rồi, anh hãy làm theo lời mẹ để mẹ được yên lòng. Chúc anh hạnh phúc”
- Đọc xong thư vợ anh như người mất đi linh hồn, gương mặt thẫn thờ tay vò đầu bứt tai la lên.
+ Trung Hiếu: Trời ơi, sao tôi lại nhu nhược như thế này, Liên ơi! Anh có lỗi với em, anh xin lỗi em Liên ơi!...
- Trung Hiếu ôm mặt gục xuống bàn mà nghe như có tiếng anh đang khóc, không gian trở lên thật yên lặng…
Cảnh 11: Cảnh nhà Trung Hiếu sau gần 2 năm Thu Liên bỏ đi
- Sau một thời gian ngắn Trung Hiếu được mẹ chọn cho anh một người vợ, vợ mới của anh là con gái của một người bạn, cô vợ này tính tình rất chua ngoa mà đỏng đảnh, sống với nhau được 5 tháng thì cô có thai. Niềm vui chưa được bao lâu thì hơn 3 tháng sau cô bị sẩy thai. Cho đến nay đã gần 2 năm rồi mà  không thấy cô mang thai lần nào nữa. Cuộc sống của gia đình Trung Hiếu thường diễn ra nhiều căng thẳng cãi cọ suốt ngày…
Một ngày nọ vào một buổi sáng, Diễm Thúy (vợ thứ 2 của Trung Hiếu) đang ngồi trước bàn trang điểm, cô ngắm đi ngắm lại dung nhan của mình. Đôi môi màu nâu, mái tóc được uốn màu hạt dẻ, nhìn cách ăn mặc rất model nhưng khôngđược kín đáo. Cô tô đi tô lại vành môi màu nâu của mình, lúc này Trung Hiếu từ ngoài đi vào, anh đang chuẩn bị đến phòng đi làm, thấy vợ sửa soạn đi đâu sớm anh cất tiếng hỏi:
+ Trung Hiếu: Em lại đi đâu sớm nữa hả? Trưa nay anh về đón em qua thăm mẹ, mẹ nhắc vợ chồng mình, mấy bữa nay mẹ bệnh đó.
+Diễm Thúy (trề môi nguýt): Tôi đi việc của tôi, anh muốn qua thăm mẹ anh thì anh cứ qua, mắc mớ gì anh phải chờ tôi chứ?
+Trung Hiếu: Em nói vậy mà cũng nghe được hả Diễm Thúy? Em thử nghĩ xem, em là dâu mà gần 2 năm nay em đã bao giờ tự qua thăm mẹ một lần chưa? Cũng chẳng bao giờ em hỏi thăm mẹ một tiếng. Em không có thời gian mà ngày nào cũng đi sopping mua sắm, lo vui chơi cùng bạn bè.
+Diễm Thúy: Anh nói khó nghe thế? Việc tôi có đi thăm mẹ anh hay không là quyền của tôi, sao anh lại trách tôi chứ? À…tôi hiểu rồi, anh đừng tưởng tôi dễ bị bắt nạt như vợ trước của anh nha, cô ta sảy thai 3 lần thì bị mẹ con anh ép đuổi khỏi nhà. Còn tôi mới 1 lần giờ anh cũng muốn kiếm chuyện phải không?
+Trung Hiếu (thở dài) : Em thật là quá lắm mà! Chuyện này mà em cũng dựng lên được sao? Em sảy thai mà em cứ dửng dưng như không có gì.
+Diễm Thúy: Tôi vậy đó, sao nào? Chứ giờ anh bảo tôi phải khóc lóc hả? Tôi không diễn  cái vai trẻ con ấy đâu, không có con cũng có sao, người ta cũng sống như vậy đầy ra đấy. Giờ tôi phải đi công chuyện của tôi, không có thời gian mà đôi co với anh, trưa nay tôi k về nhà đâu, đừng có đợi.
- Nói xong cô xách chiếc ví bỏ ra ngoài để lại Trung Hiếu một mình, anh tức giận mà không thể làm gì trước sự thách thức của vợ. Tức quá anh bê ngay bình bông trên bàn ném xuống đất vỡ tan tành rồi ngồi phịch xuống ghế ôm đầu…
+ Trung Hiếu : Trời ơi là trời, sao tui lại khổ thế này…
Cảnh 12 : Tại vũ trường
- Trước mặt anh là một tòa nhà sang trọng nhiều đèn xanh đỏ, anh cho xe chạy thẳng vào tầng hầm. Từ khi cưới Diễm Thúy cho đến nay, anh luôn sống trong sự chán trường vì vợ không tôn trọng mẹ anh và cả anh. Một phần anh cũng chán nản vì Diễm Thúy bị sảy thai, lòng khao khát có một đứa con trong anh càng nóng bỏng nhưng kết quả thì vô vọng. Vì vậy, những lúc buồn anh thường ghé vũ trường này để uống rượu  giải sầu, tìm quên trong những điệu nhảy cùng các cô gái lạ. Có lẽ anh đã tìm đến đây không phải là lần đầu nên vừa thấy anh tới mấy cô gái kéo tay anh  ngồi xuống bàn hỏi han đủ chuyện. Một cô gái chừng 18 tuổi ăn mặc thật ngắn  đầy sự khêu gợi bước đến bên anh một anh một cách thật tự nhiên như thân thiết, cô nàng kéo sát chiếc ghế uốn éo ngồi cạnh Trung Hiếu còn hai cô gái kia thì đứng bên cạnh.
+ Cô gái(mặc chiếc váy ngắn nói): Chào anh, hôm nay anh lại không vui nữa hả?
+ Trung Hiếu : Mấy cô đừng hỏi nữa, cho tôi chai XO
+Cô gái mặc chiếc váy ngắn cũn cỡn choàng tay qua vai anh nói: Sao anh nóng thế, tụi em chỉ muốn anh vui thôi mà.
+Trung Hiếu : Tôi xin lỗi, tại hôm nay tôi có chuyện k vui, tôi muốn được uống một mình, mấy cô để tôi được yên.
-Cô gái mặc váy ngắn ra hiệu cho hai cô bạn đi ra, còn cô thì ngồi lại lấy chai rót 1 ly rượu và đưa lên miệng uống một hơi, xong cô gái nói:
+ Cô gái: Để em uống cùng anh nha, mấy đứa nó đi hết rồi. Hôm nay anh có chuyện gì mà sao thần sắc lại thảm thế này?
+Trung Hiếu: Chuyện gia đình tôi, cô biết gì mà hỏi.
+Cô gái (cười) : Biết chứ anh, chắc anh buồn chị nhà không sinh con cho anh được phải không?
+Trung Hiếu: Thôi, cô đừng nhắc đến nữa.
+Cô gái (vẫn cười khúc khích): Em phải công nhận đàn ông vừa lịch sự, đẹp trai giàu có như anh lại buồn vì những chuyện cỏn con đó.
+Trung Hiếu: Cô nói chuyện đó là chuyện cỏn con à? Thế thì chuyện gì mới lớn?
-Cô gái choàng tay qua vai Trung Hiếu liếc cặp  mắt đưa tình qua anh, cô gái nói:
+ Cô gái: Cưng ơi, thiếu gì các cô gái xinh đẹp biết sanh cho cưng  sao cưng cứ một mình chán nản thế vậy?
-Trung Hiếu gỡ tay cô gái xuống và bưng ly rượu lên uống một hơi và nói:
 +Trung Hiếu: Tôi không bao giờ làm những chuyện ấy ngoài vợ mình, cô đừng nói càn nói bậy.
+Cô gái: Thôi mà, thấy cưng buồn em chỉ đùa cho cưng vui thôi. Ai chẳng biết, từ ngày cưng vào đây ngoài rượu và mấy lá bài ra cưng có thèm để ý đến bọn em đâu.
+Trung Hiếu: Nhắc đến mấy lá bài tôi mới nhớ, hôm nay bọn Tư râu chưa đến hay sao mà tôi không nhìn thấy.
+Cô gái: (cười) Anh cũng thích tìm hiểu mấy lá bài đó rồi ư ? Bọn anh Tư bữa nay đánh ở sòng  nên không đến đây.
+Trung Hiếu: Tôi cũng chẳng biết mình có thích  mấy con bài đó không, nhưng cũng nhờ có nó mà tôi đã quên đi mọi sự chán nản trước mắt.
+Cô gái: Hôm nay anh có muốn uống 1 viên nữa không? Uống rồi ra nhảy với em cho quên hết chuyện đời.
+Trung Hiếu: Cô muốn thì dùng một mình đi, hôm nay tôi chỉ muốn làm bạn với cái chai XO này.
+Cô gái: Kìa, cưng! Em uống một mình thì đâu có vui chứ? Cưng uống với em đi mà!
+Trung Hiếu(gắt lên): Tôi đã nói không là không rồi, cô để tôi yên được k?
-Nói dứt lời anh rót rượu ra ly uống một hơi cạn sạch, với một tâm trạng vô cùng chán nản và cứ thế 2 ly, 3 ly…cuối cùng khi chai rượu đã cạn  anh cũng gục ngay xuống bàn không biết gì hết.
-Cô gái mặc chiếc váy ngắn ra hiệu cho 2 cô bạn ban nãy đến chỗ Trung Hiếu đang mê man trên bàn rượu, cô ta nói nhỏ gì vào tai hai người bạn cùng làm với mình. Hai cô bạn gật đầu đồng ý và cùng dìu Trung Hiếu đứng dậy đi ra khỏi bàn rượu và đến một phòng nghỉ…
-Nhằm thực hiện một âm mưu tống tiền vì biết được gia đình Trung Hiếu đang trong tình trạng lục đục, ba cô gái đã để Trung Hiếu giả làm kẻ ngoại tình bằng những hình ảnh như cùng ngủ chung giường với một cô gái trong nhóm…Sau đó các cô lấy điện thoại ra chụp lại tất cả những bức hình được mình tự tay dàn xếp nhằm thực hiện một ý đồ mà các cô đã nhỏ to thỏa thuận.
-Khoảng 2 giờ chiều Trung Hiếu giật mình tỉnh dậy, thấy bên cạnh mình là một cô gái không gì xa lạ, người hay nhảy cùng anh ở vũ trường đang nằm bên cạnh…anh hoảng hốt
+Trung Hiếu: Trời ơi, sao tôi lại ở đây?
-Nghe giọng Trung Hiếu la lên, cô gái mở mắt dậy nói trong giọng ngái ngủ
+Cô gái: Còn sớm mà, cưng ngủ tiếp đi. Có gì đâu mà cưng hoảng hốt vậy?
-Trung Hiếu với tay lấy chiếc áo sơ mi dưới đất khoác vội lên người bước ra khỏi giường đi về phía bộ salon và nói:
+Trung Hiếu: Cô mặc áo vô đi và nói cho tôi biết, tại sao cô lại đưa tôi vào đây? Cô định bày cái trò gì vậy?
-Cô gái ngồi dậy uốn éo kéo chiếc mền kín thân mình rồi nói với Trung Hiếu:
+Cô gái: Cưng quên rồi sao? Chính cưng đã đưa em vô đây mà.
+Trung Hiếu: Cô đừng có vu oan giá họa cho người khác thế, tôi sao lại đưa cô vô đây?
+Cô gái: Đàn ông mấy người thật là quá đáng, tôi tưởng anh không giống bọn đàn ông tôi đã gặp, ai dè cũng chỉ cùng một hạng với nhau cả thôi. Sao anh không nhớ lúc anh ngọt ngào với tôi chứ?
+Trung Hiếu: Tôi..tôi không tin, tôi không làm chuyện đó.
+Cô gái: Anh không tin phải không? Anh cứ chờ xem thì biết.
+Trung Hiếu: Cô định làm gì?
+Cô gái: (cười đắc chí) vở kịch mới bắt đầu mà cưng, cưng cứ chờ đó rồi sẽ biết.
-Nói xong cô gái khoác chiếc áo và đi ra khỏi phòng với vẻ vô cùng đắc ý…Trung Hiếu như người mất hồn trước chuyện sảy ra, anh lấy tay đập mạnh vào tường, ôm đầu ngồi phịch xuống đất…
Cảnh 13: Mấy ngày sau, tại nhà riêng của Trung Hiếu vào một buổi sáng chủ nhật
-Kể từ hôm sảy ra chuyện với cô gái ở vũ trường, Trung Hiếu như người bừng tỉnh sau một giấc mơ, anh đã không còn đến vũ trường nữa. Về nhà anh luôn tỏ vẻ như người biết lỗi trước vợ, mặc dù Diễm Thúy vẫn chanh chua như ngày nào nhưng anh vẫn tỏ thái độ ân cần như muốn chuộc lỗi. Sáng hôm đó là chủ nhật, Trung Hiếu và Diễm Thúy đang chuẩn bị đi đâu đó…Ở trong nhà Diễm Thúy đang lo trang điểm, Trung Hiếu đang lau chiếc xe hơi ngoài sân…
+Trung Hiếu (nhìn vô nhà hỏi vợ): Em ơi, xong chưa?
+Diễm Thúy (đang ngồi trang điểm nghe chồng gọi cô lên tiếng): Anh chờ chút, làm gì mà hối gấp vậy?
-Trung Hiếu không nói gì thêm, anh mở đuôi xe cất một số đồ cần dùng vào cốp rồi đi vào nhà, lúc này Diễm Thúy cũng đã trang điểm xong. Thấy chồng đi trở vô cô lên tiếng hỏi Trung Hiếu.
+Diễm Thúy: Anh làm gì mà quay trở vô nhà vậy?
+Trung Hiếu: Em cứ ra xe trước đi, anh vào lấy cái điện thoại.
+Diễm Thúy: Trời đất, có cái điện thoại mà cũng không bỏ vào trong người, vậy mà mới chờ vợ có chút cũng đã réo, thật hết nói với anh nữa.
+Trung Hiếu (cười): Thôi mà em, đừng có nhăn nữa, lên xe trước anh ra liền.
-Diễm Thúy mặt giận dỗi đi thẳng về phía xe hơi, bỗng cô nghe ngoài cổng có tiếng chuông, cô quay người đưa mắt tìm quanh xem người giúp việc có ở đó không để mở cửa, nhìn quanh không  thấy người giúp việc đâu, Diễm Thúy thấy bực bội trong lòng cất tiếng gọi.
+Diễm Thúy: Chị Sáu ơi…
-Gọi mấy lần đều không nghe thấy chị Sáu trả lời, Diễm Thúy cằn nhằn.
+Diễm Thúy: Đi đâu giờ này không biết.
-Nói rồi cô đi ra cổng mở cửa, một nhân viên bưu điện cầm trên tay một phong thư và hỏi.
+Nhân viên : Chào chị! Đây là nhà anh Trung Hiếu phải  không ạ?
+Diễm Thúy: Đúng rồi.
+Nhân viên: Anh Hiếu có thư, anh có nhà không chị?
+Diễm thúy: Anh Hiếu đang bận chút việc, tôi là vợ anh Hiếu, anh cứ đưa tôi nhận cũng được.
+Nhân viên : Dạ, vậy chị ký vào giấy này giùm ạ.
-Sau khi đã kí vào giấy nhận thư, đợi nhân viên bưu điện quay đi, Diễm Thúy vốn tò mò nên đã bóc thư của chồng ra xem.
+Diễm Thúy (thầm nghĩ): Ai mà gửi thư cho anh Hiếu vậy ta? Có gì trong này thấy nặng, mình phải mở ra xem mới được.
-Nghĩ xong rồi cô vội mở ra xem, bỗng sắc mặt cô trở nên thay đổi khi trên tay cô là một xấp hình của chồng mình đang nằm trên giường cùng cô gái lạ kèm theo đó là một bức thư viết tay, tuy hàng ngày Diễm Thúy luôn cãi cọ với chồng nhưng cô cảm thấy chới với hẫng hụt khi được nhìn những bức hình lõa lồ của chồng mình mà nhân viên bưu điện vừa đem đến. Cô dở thư ra đọc…
+ Diễm Thúy (đọc nội dung bức thư): Chào cưng! Mấy ngày nay cưng đi đâu mà em liên lạc không được? Cưng nghe đây! Dù cưng có trong sạch thế nào thì những bức hình này đã phá vỡ của cưng tất cả, cưng nghĩ thế nào khi những bức hình này đến tay vợ cưng? Em cho cưng hai con đường lưa chọn, thứ nhất cưng muốn gia đình êm ấm thì cầm theo 5 ngàn đô lên vũ trường gặp em, em hứa nhận tiền xong sẽ hủy bỏ tất cả những hình ảnh gốc và vợ cưng sẽ không bao giờ biết chuyện. Điều thứ 2, nếu cưng không đồng ý em sẽ tặng vợ cưng và các bệnh nhân đến phòng khám của cưng mỗi người mấy tấm để họ xem. Cưng đừng đốt đi mà vô ích, vì em còn nhiều lắm. Cưng cũng  khá lắm đấy, đổi số điện thoại để em không tìm thấy ư? Bác sỹ Trung Hiếu nổi tiếng lắm, chỉ cần gõ tên cưng trong google là biết nhà cưng ở đâu liền mà. Cưng suy nghĩ rồi gọi lại cho em sớm nhé kẻo em đổi ý mà tội cho cưng. Chào cưng!
Mỹ Tiên
-Đọc xong bức thư, Diễm Thúy vô cùng tức giận. Cô đi thẳng một mạch vào nhà, vừa  đi đến chỗ chiếc xe thì Trung Hiếu cũng ra đến nơi. Thấy nét mặt tức giận của vợ anh hỏi:
+Trung Hiếu: Có chuyện gì vậy em? Ai mà bấm chông nhà mình sớm vậy?
-Diễm Thúy nhìn chồng bằng ánh mắt đầy căm tức, cô đưa cho Trung Hiếu xấp hình và lá thư rồi nói:
+Diễm Thúy: Anh xem đi, cái này là cái gì? Anh định giải thích thế nào đây? Đúng là Mèo mả gà đồng mà. Tôi thật không ngờ ngoài cái lớp vỏ bọc trí thức bề ngoài ra thì bên trong anh lại đê tiện đến vậy?
-Trung Hiếu chỉ biết lặng người khi nhìn những tấm hình và bức thư tống tiền trên tay, anh ấp úng
+Trung Hiếu: Anh…Em nghe anh giải thích…anh không làm chuyện đó
+Diễm Thúy: Anh nói sao chứ? Bằng chứng sờ sờ thế này mà anh còn chối sao? Dám làm mà không dám nhận? Sao anh lại hèn thế?
+Trung Hiếu: Thật ra hôm đó anh uống say quá nên không biết gì, nhưng…  anh không làm chuyện này, đây chắc chắn là sự xắp xếp nhằm phá hoại hạnh phúc gia đình và có âm mưu tống tiền.
+Diễm Thúy (vênh mặt bực tức): Anh đừng biện bạch cho mình nữa, tôi không tin đâu. Hằng ngày tôi có đi chơi, nhưng tôi không sa đọa như anh. Tôi không bán rẻ thân xác tôi như anh, anh làm tôi thấy ghê sợ quá!
-Nói xong, cô chạy thẳng vô nhà vội vã như kẻ chạy chốn bỏ mặc Trung Hiếu đứng bất động như pho tượng. Diễm Thúy ấm ức nhưng sắc mặt cô vẫn lạnh lùng, cô lấy chiếc va li phía sau tủ quần áo xếp vội mấy bộ đồ và một số vật dụng cá nhân của mình  rồi kéo chiếc va li quần áo ra ngoài. Lúc này Trung Hiếu vẫn đứng trơ trơ chỗ cũ, nghe tiếng loẹt quẹt phát ra từ bánh xe chiếc va li kéo anh xoay người trở lại. Thấy Diễm Thúy bỏ đi, anh vội vàng chạy đến bên vợ và nắm lấy tay cô…
+Trung Hiếu: Em đi đâu vậy?
+Diễm Thúy (đẩy tay chồng ra với sắc mặt giận dữ): Anh dang ra! Anh nghĩ mình còn đủ tư cách để hỏi tôi điều đó sao? Tôi đi đâu anh không cần phải biết, tôi thấy chán khi phải nhìn gương mặt giả tạo của anh mỗi ngày.
+Trung Hiếu: Anh… anh xin lỗi! Em  phải cho anh giải thích chứ
+Diễm Thúy: Tôi không muốn nghe anh nói gì nữa hết, anh để tôi yên.
-Dứt lời cô kéo chiếc va li đi nhanh về phía cổng, Trung  Hiếu chỉ biết nhìn theo bóng vợ mà nghe lòng rối bời…
Cảnh 14: Trung Hiếu tình cờ gặp Minh Nguyệt trên đường
- Ngán ngẩm trước những chuyện đã sảy ra, giờ Trung Hiếu không còn quan tâm nhiều đến phòng khám của mình nữa. Anh ốm và xanh xao đi nhiều không còn cái vẻ phong lưu ngày trước. Mẹ anh giờ cũng bệnh bà có phần hối hận khi thấy gia đình con trai xáo trộn. Một hôm trên đường đi công việc tình cờ anh gặp lại Minh Nguyệt đang chạy xe hon đa đến trường. Thấy bóng Minh Nguyệt, Trung Hiếu gọi bạn:
+ Trung Hiếu: Minh Nguyệt! Minh Nguyệt!
- Nghe có người gọi mình, Minh Nguyệt chạy xe chậm lạ, nhìn phí sau cô thấy Trung Hiếu đang chạy chiếc xe máy Yamaha màu đen. Nguyệt đi sát vào lề rồi cho xe dừng lại, vừa hay xe Hiếu cũng chạy đến nơi.
+ Minh Nguyệt: Chào Hiếu, Hôm nay Hiếu đi đâu mà lên đường này?
+Trung Hiếu: Ừ, Hiếu chạy lên Quận 5 có chút việc, lâu rồi cũng không có dịp ghé thăm 2 bạn, Nguyệt có vội không? Mình vào bên đường uống nước. Hiếu cũng đang tính vài bữa sẽ ghé nhà 2 bạn có chút việc muốn hỏi thăm nè.
+Minh Nguyệt: Vậy cũng được, hôm nay Nguyệt cũng dạy tiết 2 nên không vội lắm.
- Minh Nguyệt và Trung Hiếu dừng lại một quán nước bên đường. Sau khi đã gọi phục vụ 2 ly cafe, Minh Nguyệt lên tiếng hỏi Hiếu.
+ Minh Nguyệt: Dạo này Hiếu khỏe không? Bác gái và Diễm Thúy cũng khỏe cả chứ?
+Trung Hiếu (thở dài) : Diễm Thúy giận mình nên bỏ về nhà mẹ cô ấy nửa tháng nay rồi, còn mẹ Hiếu giờ cũng đau bệnh liên miên…
+Minh Nguyệt: Hiếu nói sao?
+Trung Hiếu (nhấp miếng cafe rồi nói): Thôi, chuyện dài lắm, bữa nào rảnh Hiếu sẽ ghé nhà 2 bạn chơi, lúc đó Hiếu sẽ kể cho 2 bạn nghe.
+Minh Nguyệt: Ừ! Hiếu cũng đừng buồn nữa, hết giận Thúy sẽ về thôi. Giữ sức khỏe mà chăm bác, mai mốt vợ chồng mình ghé thăm bác luôn.
+Trung Hiếu: Cảm ơn Nguyệt!
+Minh Nguyệt: Bạn bè mà cảm ơn gì, bọn mình bận quá nên không ghé thăm Hiếu. Mình phải xin lỗi mới đúng, à! Hiếu nói có việc gì muốn hỏi Nguyệt phải không?
+Trung Hiếu (Ngập ngừng): Ừ…Lâu nay Nguyệt có tin gì của Thu Liên không?
+Minh Nguyệt: Có, Hiếu à. Vợ chồng Nguyệt thỉnh thoảng cũng ghé thăm Liên.
+Trung Hiếu: Liên khỏe không? Giờ cô ấy sống ở đâu?
+Minh Nguyệt: Sau cái ngày 2 bạn ra tòa, Liên đã đem bán tất cả  những gì nó có đem tặng cho trại trẻ mồ côi. Ba mẹ Liên ở dưới quê bị tai nạn giao thông  đã mất cùng một ngày, nó không muốn Hiếu biết chuyện vì sợ bác gái lại gây khó cho Hiếu nên không cho mình báo cho Hiếu,  nhà có mình nó lên nó đã về quê để chăm lo hương khói cho hai bác.
+Trung Hiếu: (ngạc nhiên) Ba mẹ Liên mất hồi nào?
+Minh Nguyệt: Gần một năm rồi, Chuyện đời cũng khó có thể nói hết được Hiếu ạ, mỗi người một duyên phận. Thu Liên thấy vậy mà can đảm lắm! Giờ Liên mở một niệm Phật đường ngay tại nhà hướng dẫn mọi người trong thôn biết niệm Phật, tụng kinh. Liên thường lên thăm những em bé ở trại trẻ mồ côi,  những người già neo đơn, gieo duyên Phật Pháp đến với họ.  Hiện Liên đang làm tại bệnh viện của huyện, nó còn vận động mọi người cùng tham gia các công việc từ thiện. Đi đến đâu Liên cũng được mọi người yêu mến và kính trọng.
+Trung Hiếu: Nghe Nguyệt nói Hiếu thấy mình thật nhu nhược, Liên là phụ nữ mà can đảm là vậy, một mình chịu bao thiệt thòi cay đắng mà vẫn làm đẹp cho đời, Hiếu thì thật vô dụng.
+Minh Nguyệt: Hiếu đừng tự trách mình nữa, có lẽ đây là duyên của nó. Giờ Nguyệt phải lên trường cho kịp tiết, hẹn gặp lại Hiếu sau nha.
+Trung Hiếu: Cảm ơn Nguyệt, Nguyệt lên trường đi, Hiếu ngồi đây chút lát Hiếu đi sau.
+Minh Nguyệt: Vậy Nguyệt đi trước nhé! Tạm biệt!
+Trung Hiếu : Tạm biệt!
- Nguyệt đi rồi, Hiếu châm điếu thuốc hút với vẻ suy nghĩ, vài phút sau anh cũng ra khỏi quán.
Cảnh 15 : Thu Liên cùng một vài người bạn đi làm từ thiện (cảnh mới)
-Li hôn với Trung Hiếu, Thu Liên trở lại quê nhà, Ba mẹ cô đã mất cùng một ngày trong 1 vụ tai nạn giao thông, cô ở nơi căn nhà xưa nuôi cô khôn lớn hương hỏa cho ba mẹ. Thu Liênhiện đang công tác tại bệnh viện huyện gần nhà và thường xuyên đi làm công tác từ thiện…
-Như thường lệ, mỗi tháng 1 lần Thu Liên cùng mấy bạn đồng nghiệp thay mặt bà con đến thăm và tặng quà cho các em nhỏ ở làng trẻ mồ côi của huyện.
-Sáng hôm nay thứ bảy, trời mưa tầm tã. Thu Liên cùng 3 người bạn mặc áo mưa phụ xếp những phần quà lên chiếc xe lam để đưa đến làng trẻ mồ côi cho các bé.
+Thu Liên : Bác tài xế ơi, phiền bác cho xe xích vào gần chút nữa không thì ướt hết đồ mất.
+Bác tài xế: Cô đợi ngớt mưa chút rồi làm, chứ để mắc mưa là bệnh đó.
+Thu Liên : Không sao đâu bác, chúng con tranh thủ đi thăm các bé buổi sáng, buổi chiều chúng con còn qua thăm viện dưỡng lão.
+Cô bạn trong nhóm xen vào: Bác ơi, mưa còn có lúc tạnh chứ Thu Liên thì dù có bão đến nó cũng làm cho xong.
-Cả đám cùng phá lên cười.
+Thu Liên: Cái con nhỏ này, lúc nào nó cũng đùa được.
-Vậy là cả nhóm cùng bác tài xế  chuyển những phần quà lên xe trong khi trời vẫn lác đác mưa. Khi đã xong Thu Liên nói vời bác tài xế.
+Thu Liên : Bác cho xe đến làng trẻ mồ côi huyện mình, chúng con sẽ tới đó liền.
-Bác tài xế cho xe nổ máy, ngay sau đó vài phút Thu Liên cùng 3 người bạn mặc áo mưa chạy xe máy theo sau. Trời mưa , đường vào làng trẻ lầy lội khiến Thu Liên và các bạn cô vừa ướt vừa lấm bùn. Vô đến làng trẻ khoảng 9 giờ sáng…
Thu Liên và mấy người bạn được các cô chú quản lí làng trẻ tiếp đón ân cần thân mật…Người phụ nữ chạc ngoài 50 tuổi tươi cười bước ra từ căn phòng tiếp khách của làng trẻ đón Thu liên…Người phụ nữ là cô Mai quản lí làng trẻ…
+Cô Mai : Chào các cháu, các cháu vô phòng đi, ướt hết rồi kìa!
+Thu Liên và các bạn: Dạ, cảm ơn cô !
-Căn phòng  tiếp khách là một ngôi nhà nhỏ đã cũ, mọi vật trong phòng đều cũ…Cô Mai vui vẻ mời khách.
+Cô Mai: Các cháu ngồi xuống và uống trà cho ấm bụng, trời mưa lớn quá, thật vất vả cho các cháu.
-Cô bạn gái có mái tóc vàng uốn cong theo nếp đi cùng Thu Liên lên tiếng
+Cô gái : Có gì đâu ạ, chúng cháu khỏe lắm, cô xem đứa nào cũng mạnh như voi hết nè.
-Bỗng có tiếng hắt hơi từ Thu Liên, thấy vậy một cô bạn khác đi cùng nhóm liền nói.
+Cô gái: Cái con nhỏ này thiệt là… nói hổng chịu nghe, chiều qua nghe mệt trong người rồi. Tui  đã nói hôm nay ở nhà cho khỏe để bọn này đi mà không chịu, giờ  bệnh rồi đó thấy không?
+Thu Liên: (cười) Không sao đâu, chỉ hắt hơi thôi mà, cô Mai ơi! Dắt chúng con qua thăm các bé đi cô!
+Cô Mai (cười): Ừ! Vậy chúng ta đi, các bé nhắc mẹ Liên suốt.
-Nói xong cô Mai dắt mọi người cùng xuống chỗ các bé đang ở, ngang qua chỗ bác tài xế đang cho mấy chú trong làng trẻ chuyển những phần quà xuống xe. Thu Liên cất tiếng gọi bác tài xế.
+Thu Liên: Bác tài ơi, bác chuyển giúp con thùng bánh kẹo xuống cho các bé nhé!
+Bác tài xế: Ừ, con cứ xuống đi, bác xuống liền
-Trước mắt Thu Liên là chỗ vui chơi của những bé từ 3 tuổi đến 5 tuổi. Một khoảng sân rộng có một số đồ chơi của thiếu nhi, trong sân là mấy cô đang hướng dẫn các bé chơi trò chơi, nhìn thấy Thu Liên đến, một vài bé reo lên.
+Các bé: A mẹ Liên!
-Nghe có mấy  bạn reo tên mẹ Liên bọn trẻ vội  nhìn ra và chạy về phía Thu Liên vây quanh cô. Cô mỉm cười rất tươi ngồi xuống nền gạch cùng các bé. Đứa thì bám vô người, có đứa nhỏ hơn thì leo lên lòng, một số bé lớn hơn thì ngôi quây tròn quanh người cô…Gương mặt Thu Liên thật hạnh phúc, cô nói.
+Thu Liên: Mẹ Liên chào các con! Các con có nhớ Mẹ Liên và các dì đây không?
+Các bé: Dạ, có ạ!
+Thu Liên: Thế các con có ngoan và nghe lời các mẹ ở đây không?
+Các bé : Dạ, có ạ!
+Thu Liên : Các con giỏi quá!
-Thu Liên vuốt nhẹ mái tóc bé gái khoảng 4 tuổi đang ngồi trong lòng mình, cô âu yếm hỏi bé:
+Thu Liên: Bé Ngọc bữa nay biết hát bài gì rồi?
+Bé Ngọc : Dạ, con biết hát bài “Cả nhà thương nhau” ạ
+Thu Liên: Vậy con hát cho mẹ Liên và các dì nghe đi
+Bé Ngọc: Dạ
-Thế là con bé ngây thơ hát, mọi người ai nấy đầu vỗ tay cùng hát với bé…Bác tài xế đã đem thùng bánh tới nơi, Thu Liên và 3 người bạn cùng mở thùng bánh ra chia cho các bé….
+Thu Liên: Các con phải ngoan, biết nghe lời các mẹ ở đây nha, giờ mẹ Liên và các dì đến thăm các anh chị lớn, mai mốt mẹ Liên và các dì lại ghé thăm các con nữa nghe!
+Các bé: Dạ
-Sau khi phát quàvà chơi cùng các bé nhỏ xong Thu Liên và mọi người qua thăm các bé lớn hơn trong làng trẻ.
Không gian ở nơi đây im lặng hơn chỗ các bé nhỏ, một căn nhà ngói hiện ra trước mắt. Nhìn vào bên trong, khoảng 30 bé chừng 7-8 tuổi đang chăm chú nhìn lên bảng chép bài theo sự hướng dẫn của một thầy giáo trẻ.
+Thầy giáo: Các con đã chép bài xong chưa?
+Các bé: Dạ, thưa thầy xong rồi ạ
+Thầy giáo: Hôm nay các con học rất tốt, thầy trò mình cùng tạm nghỉ tại đây nhé, các con nhớ học bài thật kĩ hôm sau lên lớp thầy kiểm tra bài.
+Các bé: Dạ!
-Thầy đứng lên chào các bé, các bé chào thầy rất trang nghiêm. Sau đó thầy bước ra khỏi lớp học. Lúc này Thu Liên và mọi người mới bước vào lớp…
+Thu Liên: Chào các con
-Nghe tiếng Liên từ ngoài cửa lớp học, các bé đều hướng mắt về phía Liên. Thấy Liên và các dì đứng ngoài cửa lớp học các bé lên tiếng chào.
+Các bé: Chúng con chào mẹ, chào các dì ạ!
+Cô Mai: (cười) Hôm nay mẹ Liên và các dì đến thăm các con, còn mang theo rất nhiều phần quà, con nào cũng có. Các con có vui không?
+Các bé: Dạ vui ạ!
+Cô bạn đi cùng Thu Liên lên tiếng:  Lát nữa các mẹ trong đây sẽ thay mẹ Liên và các dì chia quà cho các con nghen
+Các bé: Dạ!
+Thu Liên: Các con chỉ cần ngoan và học hành chăm chỉ, mẹ Liên và các dì sẽ thường đến thăm và có quà cho các con, các con đồng ý không?
+Các bé: Dạ, đống ý ạ!
-Thu Liên bước đến bên cạnh cậu bé trai chứng 8 tuổi, cô cầm cuốn tập trên bàn lên xem. Mỉm cười cô nói:
+Thu Liên: Minh Tú giỏi quá, hôm nay chữ của bé Tú đẹp hơn rất nhiều.
- Bé trai phía sau cách chỗ Minh Tú 2 bàn cũng đưa sách lên khoe:
+Bé: Mẹ Liên ơi, hôm nay thầy cũng khen con làm toán giỏi đấy ạ.
-Nghe cậu bé khoe Liên bước đến gần chỗ bé, nhìn vào trang sách với điểm 10 đỏ chót cô khen:
+Thu Liên: Bé Tài hôm nay cũng giỏi nữa nè, con cố gắng lên nữa nha.
+Bé Tài: Dạ!
-Lại gần một bé gái chừng 9 tuổi, cô bé có đôi chân bị tật nguyền đi lại rất khó khăn. Ôm bé vào ngực mình, Liên ân cần hỏi:
+Thu Liên: Con có chịu khó tập đi như mẹ Liên đã chỉ cho con không?
+Bé Hoa mỉm cười đáp: Dạ có, hôm nay con có thể tự đi được mấy bước rồi, con đi cho mẹ xem nha!
-Nói rồi con bé đứng dậy, Thu Liên đỡ bé ra khỏi bàn. Nó chầm chậm từng bước di chuyển mà không cần 2 chiếc nạng gỗ. Đi được mấy bước nó ngồi xuống ghế và nói.
+Bé Hoa: Mẹ và các dì thấy bé Hoa giỏi không ạ?
+Thu Liên mỉm cười:  Hoa giỏi lắm, con xem ai cũng vỗ tay khen con kìa. Mỗi ngày con phải cố gắng luyện tập để có thể tự đi trên đôi chân của mình như các bạn nghe con.
+Bé Hoa: Dạ, con biết rồi ạ!
-Thu Liên và mấy người bạn cũng ở lại chơi với các bé một lát, sau đó cô và mọi người tạm biệt các bé ra về….
Cảnh 16 : Trung Hiếu về thăm Liên tại quê nhà.
- Vào một buổi sáng chủ nhật Trung Hiếu về quê thăm Liên, quê Liên thuộc miền Tây Nam bộ cách thành phố 100km, vì đường xa nên Trung Hiếu đã đi từ rất sớm. Đến 9 giờ sáng anh đã đến nơi. Đi đường xa mệt, anh cho xe dừng lại ở ven đường  cách nhà Liên chừng 1km rồi ghé quán lá nghèo uống nước. Tình cờ ngồi trong quán anh đã nghe được câu chuyện của người chủ quán nước và một phụ nữ kể với nhau về Thu Liên…
+ Trung Hiếu: Chị ơi, cho tôi một ly cafe đá
+ Chủ quán: Cậu chờ tí nha.
-Một lát sau một người phụ nữ chạc tuổi 50 xách chiếc giỏ bước vào quán, chị ta vui vẻ kéo chị chủ quán ngồi xuống chiếc ghế gần chỗ Trung Hiếu đang uống nước và nói với chủ quán.
+ Người phụ nữ: Hôm nay ở chợ, tôi gặp vợ chồng thằng Sáu đang bán rau. Nhìn cô vợ nó tươi tắn khỏe mạnh như chưa từng trải qua căn bệnh  ung thư  hiểm nghèo còn thằng Sáu thì rất vui vẻ với mọi người chứ không ăn nói thô lỗ như ngày nó mổ gà đi bán nữa.
+Chủ quán: Thế mới biết cô Thu Liên  giỏi, trải qua bao mất mát mà cô ấy vẫn không lùi bước, giúp đỡ hết mọi người trong thôn mình biết Phật pháp còn giúp cho vợ thằng Sáu hết bệnh ung thư nhờ  niệm Phật và đổi nghề.
+Người phụ nữ: Tôi phải công nhận cô đó có lòng  thật, đầu tiên khi đến khuyên giải vợ chồng thằng Sáu cô ấy còn bị đuổi về. Vậy mà không hiểu sao cuối cùng lại khuyên giải được.
+Chủ quán: Thì cũng là bước đường cùng vợ chồng thằng Sáu mới chịu tin đó, các bác sĩ đều lắc đầu. Còn cô Thu Liên thì động viên khuyên giải gieo duyên Phật Pháp cho cả hai vợ chồng. Nhờ vậy vợ chồng thằng Sáu đã đổi nghề, biết đi chùa lạy Phật, sám hối, ăn chay nên mới có ngày hôm nay.
+Người phụ nữ: Phật pháp quả thật nhiệm màu, mới có 6 tháng mà khối U trên cổ vợ thằng Sáu mất hẳn. Thôi! Tôi về đây! À, tối nay  bên niệm phật đường nhà cô Liên có tổ chức niệm Phật đó, bà nhớ qua niệm Phật nha!
+Chủ quán:  Tôi nhớ mà, bà về đi còn lo cơm trưa cho bọn trẻ.
- Thế là câu chuyện của chị chủ quán và người phụ nữ Trung Hiếu đã nghe hết, anh đứng dậy trả tiền và lấy xe đến  nhà Thu Liên. Gia đình Thu Liên vào hàng khá giả trong thôn, sau khi ba mẹ cô mất chỉ có mình cô ở lại trong căn nhà rộng lớn này. Trung Hiếu cho xe đậu ngoài cổng và cất tiếng gọi:
+Trung Hiếu: Có ai ở nhà không?
-Nghe bên ngoài có tiếng gọi quen quen Thu Liên đang  cùng một cô gái chừng 20 tuổi lau dọn niệm Phật đường chuẩn bị cho mọi người về tụng kinh buổi tối. Cô mặc bồ đồ lam từ trong bước ra. Cô ngạc nhiên khi thấy Trung Hiếu đứng trước cổng nhà nhưng rồi cô lấy lại bình tĩnh đi ra mở cổng.
+Trung Hiếu: Chào Liên
+Thu Liên: Chào anh, mời anh vô nhà.
+Trung Hiếu: Cảm ơn Liên.
-Theo chân Thu Liên anh bước vào phòng khách của gia đình, căn nhà này cách đây 3 năm anh thường chở Thu Liên về thăm Ba mẹ mỗi khi nhà có công chuyện vậy mà hôm nay anh có cảm giác là lạ lẫn ngại ngùng. Trước mặt anh là b di ảnh ba mẹ Thu Liên được để ngay ngắn trên tủ thờ, anh nghẹn ngào nói:
+Trung Hiếu: Xin phép Liên cho phép tôi được thắp nhang cho ba mẹ.
+Thu Liên: Dạ.
-Sau khi đã thắp nhang xong Thu Liên rót nước mời Trung Hiếu.
+Thu Liên: Mời anh ngồi uống nước.
+Trung Hiếu: Hôm qua tôi gặp Minh Nguyệt nên mới được biết ba mẹ đã mất, tôi vội vàng xuống đây để thắp nhang  mà không báo trước. Mong Liên bỏ quá cho  sự  đường đột của tôi.
+Thu Liên: Dạ, anh đừng bận tâm chuyện đó. Cảm ơn anh vì anh đã xuống thắp nhang cho ba mẹ Liên.
+Trung Hiếu: Chuyện của Liên tôi đã được nghe Minh Nguyệt kể hết, tôi lấy làm xấu hổ trước tất cả những chuyện đã sảy ra. Tôi thành thật  xin lỗi Liên…tôi…
+Thu Liên: (cười) Chuyện đã qua, Liên cũng không còn nhớ đến nữa rồi. Tuy rằng Liên đã không còn Ba mẹ nhưng  Liên sống rất hạnh phúc trước  tấm chân tình của bà con lối xóm và bạn bè đồng  nghiệp, như vậy cũng đã đủ với Liên rồi.
+Trung Hiếu: Cảm ơn Liên đã tha thứ cho tôi.
+Thu Liên: Anh uống nước đi, mẹ ở nhà có khỏe không ạ?
+Trung Hiếu: Gần một năm nay mẹ  đau ốm liên miên, bà có phần hối hận về những việc đã làm, nhiều lần bà cứ đòi tôi tìm Liên cho bà gặp nhưng tôi thì không dám. Bản thân tôi thì chán nản về việc Diễm Thúy không sinh được con cộng thêm việc Diễm Thúy không tôn trọng mẹ và gia đình nên tôi lao vào vũ trường tìm vui trong men rượu và những canh bạc cùng với đủ hạng người. Và rồi tôi đã phải chuốc lấy hậu quả thật chua chát dẫn đến sự dạn nứt trong gia đình ngày một nhiều hơn. Diễm Thúy giận nên cũng bỏ về nhà mẹ đẻ ở. Nghĩ lại tôi thấy mình chẳng ra gì cả.
+Thu Liên : Mọi khổ đau đều có gốc rễ nguyên căn của nó. Tất cả đều là duyên phận, anh cũng đừng tự trách mình nữa.
+Trung Hiếu: Hôm nay lên đây được chứng kiến tận mắt cuộc sống của Liên, lòng tôi cảm thấy bớt ray rứt. Đúng là trong cái rủi vẫn còn có cái may, nhờ sự vấp ngã vừa qua tôi mới hiểu được giá trị đích thực của cuộc sống.
+Thu Liên: Sau cơn mưa trời lại sáng, làm người ai cũng có những lỗi lầm,  Liên có một điều tâm phúc muốn nói cùng anh. “Cuộc sống chỉ là vô thường, xác thân đều là giả tạm, có hợp ắt có tan, có nhân ắt có quả. Khi ta sinh ra nắm đôi bàn tay trắng, khi ta nhắm mắt cũng tay trắng ra đi, ta chẳng thể mang theo được gì ngoài nghiệp ta đã tạo. Là người bác sĩ khoa sản anh cũng có quyền từ chối các ca nạo hút thai, hãy khuyên họ nên giữ lại đứa bé để tránh nhân quả sau này. Thai nhi dù chỉ là giọt máu chưa được tượng hình nhưng đây lại là mầm sống đầu tiên để phát triển nên một con người. Nếu ai cũng ý thức được việc đó thì sẽ không có nạn nạo hút thai bừa bãi, tránh được việc các bạn trẻ sống thử trước hôn nhân và nhất là sẽ không phải chịu nghiệp báo về sau.”
+Trung Hiếu: Cảm ơn Liên đã khuyên, Liên nói rất đúng. Tôi đã nhận ra rằng, những chuyện vừa sảy ra  âu cũng là cái quả mà tôi tự mình gây tạo. Nhân đây, tôi có lời này mong Liên suy nghĩ và chấp nhận.
+Thu Liên: Anh cứ nói, nếu làm được tôi sẽ nhất định làm.
+Trung Hiếu: Mẹ mong được gặp Liên, hôm qua khi nghe tôi kể lại chuyện của Liên bà cứ đòi theo tôi xuống đây. Nhưng vì mẹ đang bệnh nên tôi không cho bà đi. Liên đã không chấp những chuyện cũ nên tôi mới dám nói ra điều này. Tôi mong một ngày gần đây Liên xắp xếp công việc lên nhà tôi cho bà được gặp.
+Thu Liên: Dạ, để tôi thu xếp công việc lên thăm mẹ.
+Trung Hiếu: Được vậy thì tốt quá, giờ tôi xin phép ra về. Chào Liên.
+Thu Liên: Dạ, chào anh !
- Dứt lời, Trung Hiếu đứng dậy đi ra phía cổng. Liên tiễn anh ra đến cửa nhà và dừng lại. Lòng cô cảm thấy nhẹ nhàng không chút vương vấn  về chuyện vừa sảy ra…

Cảnh 17 : Thu Liên, Minh Nguyệt, Trọng Nghĩa lên thăm nhà Trung Hiếu
- Từ hôm Trung Hiếu gặp Liên về cũng đã 1 tuần, ngày mai  là chủ nhật Liên hẹn sẽ lên thăm mẹ Trung Hiếu. Cũng từ ngày mẹ bệnh, anh đón mẹ về nhà riêng của mình để tiện chăm sóc. Trong suốt một tuần qua, anh đã ghé nhà mẹ vợ để đón Diễm Thúy về nhưng Diễm Thúy không chịu về. Biết ngày mai nhà có khách, Trung Hiếu lấy điện thoại gọi điện nói cho vợ biết  Thu Liên và vợ chồng Minh Nguyệt sẽ đến thăm mẹ anh vào sáng mai, anh đã xuống nước kêu Diễm Thúy về nhà và cũng để cô khỏi nghi ngờ nhưng nàng vẫn cương quyết không về…
+Trung Hiếu: Alô !Em à, mai nhà mình có khách, anh qua đón em về nha.
+Diễm Thúy: Khách của anh chứ của tôi đâu mà tôi phải về.
+Trung Hiếu: Em đừng nói vậy, người ta tới thăm mẹ và vợ chồng mình mà. Anh biết mình có lỗi  và anh đang cố gắng sửa lỗi, sao em còn cố chấp mãi vậy?
+Diễm Thúy: Anh còn coi tôi là vợ sao? Mà người ta là ai mà quan trọng đến mức phải gọi tôi về vậy?
+Trung Hiếu: Vợ chồng Minh Nguyệt và… Thu Liên.
+Diễm Thúy: Cái gì? Anh nói sao? Cô ta có tư cách gì mà về?
+Trung Hiếu: Em đừng hiểu lầm, tại mẹ muốn gặp cô ấy nên Liên đồng ý đến thăm mẹ thôi. Anh sợ em hiểu lầm nên anh muốn chở em về, và…anh cũng mong em về…
+Diễm Thúy: (thầm nghĩ) Đúng là cái đồ trơ trẽn hết sức, li dị với chồng rồi còn tính mượn cớ quay về chia tài sản hay sao? Được lắm, mai tôi sẽ về để xem cô được gì nào. Đừng có mà mơ, tôi còn đây thì đừng hòng đụng vào một cái chén nhà này.
+Trung Hiếu: A lô! Em còn nghe máy không vậy?
+Diễm Thúy: Tôi không về đâu.
-Nói xong Diễm Thúy tắt máy…..
-Sáng hôm sau, khoảng 10 giờ Thu Liên và Minh Nguyệt đã có mặt tại nhà Trung Hiếu. Thấy Thu Liên và vợ chồng Minh Nguyệt đến, mẹ Trung Hiếu vội xuống giường bước ra chào khách. Bà đã già đi nhiều nhìn  xanh xao tiều tụy, bước đi không được vững cho lắm. Trọng Nghĩa, Minh Nguyệt, Thu Liên cùng cúi đầu chào bà khi bà từ trong phòng  ngủ bước từng bước ra phòng khách.
+Thu Liên : Dạ, con chào mẹ!
+Hiếu, Nguyệt : Dạ, chào bác ạ!
+Mẹ Trung Hiếu: Chào các con! Các con ngồi vào ghế đi!
-Nhìn về phía Thu Liên bà tiến lại gần nắm lấy bàn tay cô run run nói:
+Mẹ Trung Hiếu: Cảm ơn con đã đến đây.
+Thu Liên: Dạ, Mẹ đừng nói vậy ạ.
-Trong khi mọi người trong nhà đang vui vẻ thì Diễm Thúy xuất hiện, cô không vô nhà mà đứng nép sau cánh cửa nghe ngóng tình hình. Không một ai biết cô đến và đang đứng đó…
 +Trung Hiếu: Mọi người ngồi hết xuống đi!
-Sau khi tất cả đã ngồi xuống ghế, Mẹ Trung hiếu lên tiếng:
+Mẹ Trung Hiếu: Mẹ thật vui vì hôm nay các con về đây thăm mẹ, nhân đây mẹ cũng muốn nói lời xin lỗi với Thu Liên. Chính mẹ là người gây khổ cho con và cả cho con trai mẹ. Mẹ đã làm nhiều điều quá đáng khó mà tha thứ, mẹ cũng đã phải chịu sự dằn vặt của lương tâm suốt 1 năm nay. Mong con tha thứ cho mẹ nhé!
+Thu Liên : Mẹ ạ! Có lỗi mà biết sửa lỗi là điều đáng quý. Con cũng là người đã từng tạo nghiệp, may nhờ có sư thầy giác ngộ và có những người bạn hết lòng giúp đỡ nên con đã tìm được mục đích sống của mình. Quá khứ đã khép lại, xin mẹ đừng bận tâm gì về những chuyện cũ nữa.  Mẹ hãy sống chan hòa yêu thương với tất cả những người xung quanh, quay về nương tựa Tam Bảo để biết tu sửa những lỗi lầm của mình. Giáo pháp đức Phật từ bi giúp con người biết thương yêu và tha thứ, giúp chúng ta giải thoát khỏi luân hồi sinh tử. Niệm Phật, tụng kinh, sám hối, làm  việc thiện sẽ tiêu trừ những nghiệp chướng đã gây. Con Mong rằng những ngày tháng tiếp theo mẹ sẽ có được cuộc sống an lạc.
+Mẹ Trung Hiếu (nghẹn ngào trước lời nói của  Liên): Lời chia sẻ chân thành và tấm lòng vị tha của con làm mẹ vô cùng xúc động. Mẹ cảm ơn con nhiều lắm !
+Trọng Nghĩa: Giờ bác hãy giữ sức khỏe, khi rảnh chúng con sẽ thường xuyên ghé thăm bác.
+Minh Nguyệt: Khi nào bác khỏi bệnh, con sẽ đưa bác lên chùa lễ Phật, nghe pháp của quý thầy giảng. Con chắc bác sẽ rất vui.
-Mẹ Trung Hiếu sau khi nghe được những lời nói chân thành từ những người bạn con mình. Bà xúc động lấy tay chấm lên khóe mắt ngăn không cho nước mắt chảy ra. Bà nói:
+Mẹ Trung Hiếu: Các con thật là  những người bạn tốt của Trung Hiếu, ước gì Diễm Thúy con dâu bác có mặt ở đây. Bác chắc nó sẽ hiểu được tấm lòng các con mà nhìn lại chính mình.
+Thu Liên: Mẹ đừng buồn nữa, mọi việc rồi sẽ qua thôi. Con nghĩ Diễm Thúy sẽ quay trở về với anh Hiếu và mẹ. Mẹ cũng đừng giận cô ấy mà tội nghiệp cổ. Lòng vị tha luôn là tình cảm cao đẹp nhất giúp con người xích lại gần nhau hơn mẹ ạ.
-Ở bên ngoài cửa, Diễm Thúy đã nghe hết đầu đuôi câu chuyện của mọi người trong nhà. Cô không ngờ rằng sự suy đoán của mình lại không có phần nào đúng. Cô im lặng không nói quay người bước ra ngoài phía cổng nhưng chân cô đã bước hụt xuống một bậc thềm trước hiên nhà làm cô trượt té…Bằng phản xạ tự nhiên cô đã bật tiếng kêu lên làm mọi người trong nhà phát hiện.
+Diễm Thúy:  Ái da!
-Nghe tiếng “phịch” và tiếng kêu “ái da” mọi người cùng nhìn ra phía ngoài và thấy Diễm Thúy đang ngồi trong tư thế vừa bị té mặt nhăn nhó. Thấy Diễm Thúy té, mọi người chạy ra sân, Trung Hiếu vội đỡ cô dậy và nói.
+Trung Hiếu: Em có sao không? Về nhà sao không vào mà lại quay ra, em vào đi. Mọi người mới đến thăm mẹ.  Mẹ mong em về lắm !
-Diễm Thúy im lặng không nói, cô nhìn chồng với ánh mắt dịu dàng như mong được chồng tha thứ. Trung Hiếu mỉm cười dìu vợ vào nhà. Vào đến nhà cô thấy mẹ chồng đang ngồi dựa vào thành ghế, cô cất tiếng  mẹ và chào mọi người.
+Diễm Thúy: Con chào mẹ, Chào mọi người!
-Mọi người nhìn Thúy mỉm cười gật đầu chào lại, Trung Hiếu đứng bên vợ chỉ tay về phía Thu Liên và nói:
+Trung Hiếu: Đây là Thu Liên, Trọng Nghĩa và Minh Nguyệt thì em biết rồi.
+Diễm Thúy gật đầu chào Liên và vợ chồng Minh Nguyệt : Chào chị, em là Diễm Thúy, chào anh Nghĩa, Minh Nguyệt!
+Thu Liên (cười) : Chào Thúy!
+Mẹ Trung Hiếu nhìn Diễm Thúy nói: Con hãy dọn về nhà ở đi, đây là nhà của con. Con đừng đi đâu nữa nhé.
+Diễm Thúy: Dạ… con…con xin lỗi mẹ ạ.
-Mẹ Trung Hiếu nhìn Thúy mỉm cười gật đầu, bà quay sang phía Thu Liên và vợ chồng Minh Nguyệt  nói:
+Mẹ Trung Hiếu: Hôm nay Mẹ rất vui, các con ở lại đây ăn cơm với mẹ và mừng cho Diễm Thúy và Trung Hiếu đoàn tụ.
-Mọi người cùng nhìn nhau và cùng đồng thanh cùng đáp:  “Dạ!”. Lúc này Diễm Thúy mới quay sang phía Thu Liên mà nói:
+ Diễm Thúy: Chị Liên, đứng ở ngoài em đã nghe hết câu chuyện của mọi người ban nãy. Em cảm thấy thật xấu hổ vì trước khi đến đây em đã nghĩ không  đúng về chị,  chị đã làm em xúc động  bởi tấm lòng cao đẹp. Em chợt nhận ra những sai quấy của mình từ trước đến nay. Cảm ơn chị rất nhiều!
+Thu Liên: (cười)  Chúng ta không nhắc đến những nỗi buồn trong quá khứ nữa, hãy sống vì một tương lai tốt đẹp bằng cái tâm chân thật của mình. Liên chúc Thúy và Hiếu được hạnh phúc. Chúng ta sẽ mãi là bạn.
+Trung Hiếu: Cảm ơn Liên về tất cả!
-Quay qua Trung Hiếu, Diễm Thúy ấp úng
+Diễm Thúy: Em xin lỗi anh…
+Trung Hiếu: Anh cũng có lỗi trong chuyện em bỏ về với Ba Mẹ, Thu Liên nói đúng. Chúng ta hãy sống vì những ngày mai tươi đẹp em nhé!
-Diễm Thúy mỉm cười, Trung Hiếu nắm bàn tay vợ trong tay mình . Tất cả mọi người cùng mỉm cười như thầm nguyện cầu cho Diễm Thúy và Trung Hiếu được hạnh phúc sau những ngày tháng hai vợ chồng không hòa hợp.
Cảnh 18: Mẹ Trung Hiếu được vãng sanh. (xây dựng lại - có lời thoại)
-Hai năm nữa trôi qua, Thu Liên ngày ngày ngoài công việc trên bệnh viện cô vẫn không ngừng tham gia các hoạt động từ thiện, đi đến đâu cô đều được mọi người thương mến. Thỉnh thoảng cô vẫn ghé thăm gia đình Trung Hiếu và gia đình Minh Nguyệt. Diễm Thúy hôm nay, sau 2 năm trở về với Trung Hiếu cô đã thay đổi hẳn. Cô sống hiếu thảo với mẹ chồng, biết chăm sóc gia đình và đặc biệt một tin đáng mừng là cô đang có thai được 5 tháng và sống rất hạnh phúc bên chồng. Phòng khám của Trung Hiếu càng ngày càng đông khách, anh vẫn làm công việc của người bác sĩ sản khoa nhưng không nhận nạo hút thai nhi như trước. Anh đã lấy lại được tiếng tăm sau một thời gian dài phòng khám gần như phải đóng cửa vì ít khách. Về phần mẹ Trung Hiếu, bà đã thật sự giác ngộ, tinh tấn tu tập mỗi ngày, bệnh của bà đã giảm hẳn. Suốt 2 năm qua bà thường đi làm các việc từ thiện, bà đã đem không ít tài sản của mình để giúp đỡ những hoàn cảnh khó khăn…Nhờ vào sự tinh tấn ấy, bà đã biết được ngày giờ ra đi về với Phật.
- Vào một buổi sáng, khi cả gia đình cùng ngồi vào bàn ăn sáng mẹ Trung Hiếu vui vẻ khác thường, bà nói với vợ chồng Trung Hiếu:
+Mẹ Trung Hiếu: Hai con nghe mẹ nói đây. Đêm hôm qua mẹ được chư Phật báo mộng cho mẹ biết, 2 ngày  nữa mẹ sẽ về với Phật. Hai con báo cho Thu Liên và vợ chồng Minh Nguyệt biết. Cũng nhờ vào 3 đứa nó, nhất là Thu Liên gia đình ta mới có ngày hôm nay và mẹ mới sống được những ngày tháng cuối của cuộc đời ý nghĩa như này. Các con hãy sống sao cho phải với đạo lý con người. Cuộc đời ai cũng có ngày phải ra đi nên các con không được buồn không được khóc khi mẹ không còn bên các con nữa. Như vậy mẹ đã mãn nguyện lắm rồi.
-Nghe mẹ nói, Trung Hiếu và Diễm Thúy rưng rưng nước mắt, dù đã cùng mẹ đi chùa nghe pháp, biết được cuộc đời là vô thường, biết được về với Phật là thoát khỏi cảnh luân hồi. Nhưng những gì mẹ vừa nói lại như một cú sốc với vợ chồng Trung Hiếu, Diễm Thúy nghẹn ngào nói:
+Diễm Thúy: Mẹ ơi! Mẹ xắp có cháu nội rồi, phòng khám của anh Hiếu cũng đã lấy lại được tiếng tăm,  sao mẹ lại…
+Trung Hiếu: Đúng đó mẹ, nhờ Thu Liên giác ngộ trong, nhờ có mẹ động viên, nhờ Diễm Thúy thay đổi con đã hiểu được giá trị đích thực của cuộc sống. Có lẽ vì vậy mà con được Phật trời ban cho một đứa con để mẹ có cháu bồng bế, xin mẹ đừng vội ra đi …
+Mẹ Trung Hiếu: Mẹ sẽ nhìn thấy hết các con các cháu mẹ, các con cứ yên tâm, Diễm Thúy phải giữ sức khỏe để sanh con. Mẹ đã hiểu hết những gì con muốn nói.
+Trung Hiếu: (lau nước mắt và nói với mẹ) Mẹ ơi! Con xin lỗi mẹ ! Giờ mẹ có muốn đi đâu không, con sẽ chở mẹ đi lần cuối để những lần sau này con không còn được chở mẹ đi nữa.
-Nói đến đây anh nấc lên từng tiếng, Diễm Thúy ôm mặt khóc nức nở. Còn mẹ Trung Hiếu cố ngăn những giọt nước mắt  vào lòng để các con khỏi nhìn thấy nhưng mắt bà đỏ hoe, bà nói:
+Mẹ Trung Hiếu: Lát nữa con chở mẹ ghé thăm trại trẻ mồ côi, mẹ muốn nhìn thấy những gương mặt thân thương một lần nữa, mẹ cũng mới làm giấy bán miếng đất ở dưới quê cho chú Mười, mấy ngày nữa chú trả tiền con hãy đem vào trại dưỡng lão tặng cho họ giúp mẹ, nhà mình chỉ có mấy mẹ con, nhiều đất quá cũng chẳng làm gì, mình bán bớt giúp người khác có thêm chén cơm. Xong việc, tối nay con nhắn Thu Liên và vợ chồng  Minh Nguyệt qua ăn với mẹ  bữa cơm cuối cùng.
+Trung Hiếu: Dạ vâng thưa mẹ.
-Không khí cả nhà lúc này đây càng lúc càng im lặng…..Một lát sau Trung Hiếu chở mẹ đi đến trại mồ côi, bà ngắm nhìn thật lâu những ánh mắt thơ ngây trong veo của các bé và phát tận tay mỗi bé một gói quà nhỏ…
- Chiều đến, sau khi Thu Liên và vợ chồng Minh Nguyệt đã đến đủ mọi người cùng nhau quây quần bên mâm cơm. Bà vẫn vui vẻ như không có chuyện gì, chỉ duy có Trung Hiếu và Diễm Thúy trở nên im lặng và nỗi buồn được hiện rõ trên gương mặt làm mọi Thu Liên và vợ chồng Minh Nguyệt thấy khó hiểu…Dùng cơm tối xong, mẹ Trung Hiếu bình tĩnh nói với mọi người:
+Mẹ Trung Hiếu: Mẹ mời các con qua đây để nói cho các con biết, 2 ngày nữa mẹ sẽ về với Phật.
-Nghe mẹ nói Thu Liên và vợ chồng Minh Nguyệt thấy bất ngờ nhưng rồi Liên cũng chấn tĩnh lại vì hiểu đây chính là sự vô thường của cuộc sống, cô nói với mẹ.
+Thu Liên : Thật vậy hả mẹ? Nếu được như vậy thì thật là hi hữu lắm đó mẹ ạ.
+Trọng Nghĩa: Nhờ sự tinh tấn của bác nên bác đã được Phật cảm ứng.
+Minh Nguyệt: Xin bác yên tâm về với Phật, chúng con mãi mãi là những người bạn chân thành của Hiếu và Thúy.
+Mẹ Trung Hiếu: Mẹ muốn nói với các con lời cuối cùng, cảm ơn các con rất nhiều. Các con đã giúp nhìn thấy được giá trị cao đẹp của cuộc sống giữa con người với con người.
-Hướng mắt về phía Thu Liên bà nói tiếp:
+Mẹ Trung Hiếu: Thu Liên, 2 năm qua mẹ luôn thầm cảm ơn con. Tấm lòng con có khác nào Bồ Tát, lần đầu tiên mẹ nhận thấy mình thật ích kỷ độc đoán thì cũng là lúc mẹ hiểu rằng con thật cao cả và vị tha. Mẹ biết được Phật pháp như hôm nay là nhờ có con gieo duyên với Phật. Mẹ cảm ơn con !
+Thu Liên: Xin mẹ đừng nói thế, tất cả đều do sự giác ngộ và sự tinh tấn của mẹ. Con có làm được gì đâu.
+Mẹ Trung Hiếu: Mẹ mong các con luôn được an lạc trong ánh hào quang của mười phương chư Phật. Biết nâng niu chia sẻ trân trọng những gì mình đang có.
-Lúc này trời cũng đã tối hẳn, tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ gõ nhịp trong không gian phát ra từng tiếng tích tắc tích tắc. Mọi người cùng im lặng nhìn nhau không nói như để cảm nhận từng khoảnh khắc đang trôi…
Ngày hôm sau:
- Biết được hôm nay là ngày ra đi của mình nên mẹ Trung Hiếu đã dậy từ rất sớm, bà tắm rửa sạch sẽ và lau dọn bàn thờ Phật. Vợ chồng Trung Hiếu cũng không ngủ được, Trung Hiếu và Diễm Thúy lo chuẩn bị bữa sáng. Sau khi đã chuẩn bị xong, Diễm Thúy lên lầu nơi mẹ đang chuẩn bị đèn nhang dâng Phật mời mẹ xuống ăn cơm…

+Diễm Thúy: Thưa mẹ, chúng con đã chuẩn bị xong bữa sáng, mẹ lạy Phật xong rồi xuống dùng cơm cho nóng.
+Mẹ  (mỉm cười) : Mẹ cảm ơn con, nhưng hôm nay mẹ không ăn đâu, mẹ muốn mình thật sạch sẽ để về với Phật.
+Trung Hiếu (ngân ngấn nước mắt): Mẹ ăn một chút thôi ạ !
+Mẹ: Các con đừng làm như vậy, mẹ được như hôm mẹ đã rất mãn nguyện rồi. Đây không phải là điều ai mong cũng được, các con hiểu không? Thương mẹ, hãy sống thật vui vẻ, hạnh phúc, như vậy là các con đã trả ơn mẹ rồi.
+Trung Hiếu: Dạ!
+Mẹ: Lát nữa mẹ sẽ niệm Phật tại đây, các con hãy niệm Phật cùng mẹ giúp mẹ về với Phật. Các con không được khóc, nếu khóc mẹ sẽ không yên lòng mà ra đi. Thôi, giờ mẹ con mình xuống dưới nhà xem Thu Liên nó đến chưa?
+Trung Hiếu, Diễm Thúy: Dạ!
-Cả 3 mẹ con vừa xuống nhà thì cũng là lúc thu Liên và vợ chồng Minh Nguyệt đến, lúc này trời mới khoảng 5 giờ sáng…
+Thu Liên: Thưa mẹ, chúng con mới qua !
+Trọng Nghĩa, Minh Nguyệt: Con chào bác ạ!
+Mẹ: Các con vô nhà đi!
+Thu Liên: Thưa mẹ, mẹ cho phép con lên lạy Phật và thắp nhang cho Ba ạ!
+Mẹ (cười) : Con lên đi!
+Thu Liên : Dạ!
-Thu Liên lặng lẽ xách giỏ trái cây và bó bông đi lên lầu…
+Trung Hiếu: Nguyệt và Nghĩa vào dùng bữa sáng
+Trọng Nghĩa: Cảm ơn Hiếu, bọn mình không đói.
+Mẹ : Các con vô ăn đi, Diễm Thúy nấu ngon lắm!
+Minh Nguyệt: Dạ, không sao đâu bác, chúng con không đói.
-Trời mỗi lúc một sáng dần, lúc này một số người thân bên gia đình Trung Hiếu cũng đã đến đông đủ. Mẹ Trung Hiếu nhìn mọi người và nói:
+Mẹ: Bây giờ cũng đã gần 6 giờ sáng rồi, mẹ muốn nói với các con của mẹ lời nói sau cùng rằng “Mẹ thật sự rất hạnh phúc vì được sống những ngày cuối đời thật ý nghĩa. Mẹ hạnh phúc vì các con của mẹ biết trân trọng, thứ tha và thương yêu nhau, các con hãy sống với nhau bằng tình cảm chân thành như này mãi mãi nhé!”
-Nhìn về phía mọi người bà chắp tay trước ngực nói tiếp
+Mẹ: Cảm ơn mọi người đã đến để đưa tôi về với Phật!
-Nói xong, bà nhẹ nhàng bước lên lầu về phía phòng thờ Phật, mọi người có mặt ai cũng rưng rưng nước mắt khi nghe bà nói nhưng không có ai dám khóc thành tiếng…Thu Liên châm nhang và đưa cho mỗi người 3 cây, mọi người đều quỳ thẳng lưng đưa cây nhang lên trước trán hướng mắt về phía tôn tượng Phật Tam Thánh  thầm nguyện cầu…
+Mẹ: Nam mô a di đà Phật! Con là Nguyễn Thị Hiếu Thanh, pháp danh là Diệu Thanh, nhờ ánh sáng của Phật soi đường, con được quay về nương tựa Tam Bảo. Và hôm nay đây con lại được biết trước ngày giờ ra đi. Quỳ trước đài sen, thân tâm con đã hoàn toàn thanh tịnh, lòng không còn vương vấn cõi thế gian, tâm thành con tha thiết nguyện được sinh về Tây Phương Cực Lạc. Con cúi đầu đảnh lễ Phật Di Đà và chư Phật chư Bồ tát mười phương, cầu mong quý Ngài tiếp dẫn con về Tây Phương Cực Lạc! Nam mô Tây Phương Cực Lạc Thế giới đại từ Đại bi a Di Đà Phật!
- Phát nguyện xong, bà xá 3 lễ rồi cùng mọi người đứng lên cắm nhang vào lư. Giờ đây, nhìn nét mặt bà thật là thanh thản, bà mặc bộ đồ màu lam và chiếc áo choàng lam mới tinh toát lên một sự nhẹ nhàng thanh thoát. Bà quỳ gồi, lưng thẳng tư thế trang nghiêm cùng mọi người hướng mắt về tôn tượng Tây Phương Tam Thánh cùng đồng thanh trong tiếng niệm Phật…
+Nam mô a di đà Phật! Nam mô a di đà Phật! Nam mô a di đà Phật!..
-Và cứ thế mọi người niệm Phật đồng thanh liên tục không ngớt…Khoảng 9 giờ sáng, mùi hương thơm kỳ diệu lan tỏa khắp phòng làm mọi người đều mở mắt ra hít sâu để cảm nhận, một luồng ánh sáng bảy sắc màu chiếu sáng cả căn phòng thờ Phật nơi mọi người đang trì niệm trợ duyên cho bà. Trong khoảnh khắc ngắn ánh sáng tan dần, bà đã an nhiên về với Phật trong tư thế tay vẫn chắp hình búp sen trước ngực, thân thẳng, gối quỳ, da mặt hồng hào, miệng cười tươi tắn. Bà đã ra đi trong tư thế như người vẫn sống trước sự chứng kiến của mọi người…
HẾT
TÁC GIẢ - PHẬT TỬ : LIÊN HƯƠNG
(Rằm tháng Giêng năm Tân Mão 2011)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét