Thứ Tư, 3 tháng 8, 2011

Ý nghĩa Vu Lan


Cha, Mẹ ! Người là tiếng gọi thiêng liêng cao cả, là hai đấng sinh thành vĩ đại nhất của đời con, là hình ảnh duy nhất về tình phụ mẫu…Người thật vĩ đại khi ban tặng cho con hình hài sự sống, con đã hiện hữu trong cuộc đời bằng giọt máu và tình yêu thương của hai đấng song thân. Và đây!.. Vóc dáng này, gương mặt này, ánh mắt này đều là hiện thân của Cha của Mẹ. Diễm phúc thay, con có một gia đình đầy đủ tình mẫu tử thiêng liêng, Cha Mẹ chính là cuộc đời, là hơi thở trong trái tim con trẻ.
Nam mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật!
Nam mô Đại hiếu Mục Kiền Liên Bồ Tát!
Tiết Vu Lan thương Cha công dưỡng dục
Mùa báo hiếu ngậm ngùi nhớ Mẹ nghĩa cù lao
Khi cơn gió thu nhè nhẹ thổi, lòng con lại trào dâng cảm xúc chờ đón một tiết Vu Lan. Mùa báo hiếu đã về, con ngậm ngùi tưởng niệm ơn đức cao dầy của hai đấng sinh thành.
Công Cha như núi Thái Sơn
Nghĩa Mẹ như nước trong nguồn chảy ra
Một lòng thờ Mẹ kính cha
Cho tròn chữ hiếu mới là đạo con

Cha, Mẹ ! Người là tiếng gọi thiêng liêng cao cả, là hai đấng sinh thành vĩ đại nhất của đời con, là hình ảnh duy nhất về tình phụ mẫu…Người thật vĩ đại khi ban tặng cho con hình hài sự sống, con đã hiện hữu trong cuộc đời bằng giọt máu và tình yêu thương của hai đấng song thân. Và đây!.. Vóc dáng này, gương mặt này, ánh mắt này đều là hiện thân của Cha của Mẹ. Diễm phúc thay, con có một gia đình đầy đủ tình mẫu tử thiêng liêng, Cha Mẹ chính là cuộc đời, là hơi thở trong trái tim con trẻ.
Có Cha Mẹ, mới có mình
Ở sao cho xứng chữ tình làm con
Kính lạy Mẹ! Kính lạy Cha !
Cuộc đời như một dòng sông chảy xuôi hối hả, dường như nó đã trở thành một quy luật tự nhiên. Cha Mẹ luôn là người quan tâm lo lắng, tần tảo sớm hôm, vì con mà hi sinh tất cả. Người như mặt trời chiếu sáng giữa thế gian, như ánh trăng vằng vặc soi trong đêm huyền diệu. Cha cho con sự mạnh mẽ và ý chí niềm tin vào cuộc sống, Cha dạy cho con biết đứng vững bằng đôi chân của mình trước thử thách chông gai.
Cha giành hết những đắng cay
Cho con vị ngọt những ngày ấu thơ.
Cha giành đỉnh núi mây mờ,
Cho con đường rộng bây giờ con đi.
Có Cha, con được che chở trước nguy nan, Cha âm thầm dõi theo từng bước con trưởng thành. Cha khích lệ động viên khi con vấp ngã, Cha đem cả tấm thân gầy guộc sạm chai để bảo bọc đời con.
Lạy Mẹ ! Đấng sinh thành tạo hình hài con bằng niềm đau tột độ, Mẹ đã cho con sự sống bằng cả sinh mạng và giọt máu lẫn trái tim mình…
Bước từ lòng Mẹ bước ra
Người thiêng liêng nhất cũng là mẹ tôi
Tiếng thơ nức nở chào đời
Lại là tiếng Mẹ à ơi sớm chiều
“Mẹ” nghĩa là cho đi chẳng bao giờ đòi lại. Mẹ hy sinh cho con tất cả để con được hiện hữu khỏe mạnh với đời. Mẹ thức khuya dậy sớm tần tảo một nắng hai sương buôn gánh bán bưng lo cho con từng miếng cơm manh áo. Mẹ dịu hiền như một bà tiên trong cổ tích ngày xửa ngày xưa, Mẹ là cơn gió giữa trưa hè oi bức đưa con vào giấc ngủ say nồng, là bếp lửa hồng sưởi ấm lòng con những đêm đông gió rét. Mẹ đúng thực là ánh trăng đẹp nhất thế gian, trái tim Mẹ là một kỳ quan chứa chan tình yêu thương vô giá.
Công Cha nặng lắm ai ơi
Nghĩa Mẹ bằng trời chín tháng cưu mang
Tuổi thơ con lớn lên trong tình phụ mẫu  thiêng liêng vô hạn. Theo thời gian, con ngày một khôn lớn, Mẹ Cha lại lo sách vở cho con được đến lớp đến trường. Ngày đầu tiên đến lớp, vừa bỡ ngỡ, vừa lo sợ…Con đã òa khóc đòi Mẹ phải ở lại học cùng con. Đường đến trường vừa trơn vừa lội, cây cầu tre ọp ẹp bắc qua con đê nhỏ cuối làng như cảm thông nâng từng bước chân Mẹ cõng con qua.
Ơn Cha lành cao hơn núi Thái
Nghĩa mẹ hiền sâu tựa biển khơi
Dù con đi hết cuộc đời
Cũng không trả được công người sinh con.
Cha Mẹ luôn là điểm tựa vững trãi, là bến đỗ bình yên cho con trẻ quay về. Càng lo lắng cho con bao nhiêu thì tóc Cha càng thêm  sợi bạc, vầng trán Cha đã nhăn, đôi tay gầy guộc của Cha đã khô cằn quá đỗi. Thế nhưng dù cuộc đời có trăm cay ngàn đắng, dù nước mắt hòa lẫn mồ hôi thì Cha Mẹ vẫn chấp nhận tất cả vì con. Trong sự vất vả đắng cay, Người luôn mơ ước cho con trưởng thành khôn lớn để không thua thiệt với cuộc đời.
Nuôi con buôn tảo bán tần
Chỉ mong con lớn nên thân với đời
Những khi trái gió trở trời
Con đau là mẹ đứng ngồi không yên
Trọn đời vất vả triền miên
Chăm lo bát gạo, đồng tiền nuôi con.
Cha Mẹ mãi là tình thương, là chất liệu ngọt ngào trong con. Người chỉ biết sống vì con dù phải đánh đổi cả tuổi thanh xuân, cả thời son trẻ để cho con hạnh phúc.

Mẹ tôi như nhánh mạ gầy.
Hóa thân làm bát cơm đầy nuôi tôi

Rồi một ngày kia, khi  Mẹ Cha mỗi ngày thêm già hơn thì con lại giã từ tìm nơi đất khách mưu sinh. Biết con đòi đi, Mẹ Cha thương con khóc biết bao lần…Sợ cho con đôi chân trần chưa một lần biết mỏi…Vậy mà.. Con có nghe chăng tiếng lòng Mẹ Cha nhức nhối? Con có biết chăng nước mắt Mẹ hiền ướt gối suốt đêm thâu?

Cất bước ra đi con thản nhiên trong nỗi đau của hai đấng sanh thành, con đã chạy theo những tiếng gọi lợi danh, những vật chất xa hoa nơi đô thành biến con thành một người hoàn toàn khác lạ. Con say xưa trong ánh đèn màu xanh đỏ với những tiếng reo hò nhảy nhót, con tập tành làm một kẻ hiểu đời…Từ bỏ quê nhà con chỉ biết đua đòi, giao du với những người chỉ biết chơi bời phá phách. Con không nghe lời can khuyên tha thiết và không cần những lời nhắn nhủ thâm ân của Mẹ của Cha…Vẫn mãi mê vui cười với danh lợi, nghạo nghễ với tiền tài, ngũ dục, để rồi gục ngã giữa trần ai. Từ khi con đi, Mẹ Cha luôn ra vào trông ngóng, tựa cửa chờ bóng con quay gót trở về.
Lều tranh khói bếp la đà
Run run gậy trúc, mẹ già tựa hiên

Nhưng càng trông con, con càng không tin tức, càng nhớ thương con càng chẳng thấy bóng con đâu…Để mỗi đêm về Mẹ van vái Phật trời cầu nguyện cho con, nhưng đớn đau thay…tin con vẫn bặt vô âm tín…
“Mẹ già lạy Phật Thích Ca
Lạy quanh tám hướng căn nhà trống trơn”
Kính lạy Mẹ, kính lạy Cha!
Suốt bao năm con kiếm tìm những điều vô bổ nơi phồn hoa đô thị, xuôi ngược buôn ba nhưng cũng chỉ tìm vui trong chốc lát, sau những cuộc thâu đêm suốt sáng, trở về căn phòng con thấy trống trải thiếu hơi ấm của Mẹ Cha.

Ngồi buồn nhớ Mẹ ta xưa
Miệng nhai cơm búng, lưỡi lừa cá xương

Hoài niệm về Cha Mẹ ùa về trong con, đánh thức lương tri u mê ấu trĩ suốt những tháng năm xa Cha xa Mẹ. Dòng nước mắt hối hận ăn năn lăn dài trên gò má. Giờ đây, con khát khao được nghe lời dạy bảo ân cần của Mẹ, con thèm nghe được lời nhắc nhở từ ái của Cha. Tận sâu trong tâm hồn con thấp thỏm một nỗi lo sợ…Con sợ lắm Mẹ ơi, con sợ lắm Cha ơi…Sợ con chậm chân không nhìn thấy Cha thấy Mẹ…Giờ đây con mới hiểu…

Cha già là phật Thích Ca
Mẹ già như thể Phật Bà Quán Âm

Xin hãy đợi con về bên mái nhà xưa, con sẽ quỳ bên chân Cha chân Mẹ…

“Đừng đi đâu cả Mẹ ơi !
Đừng đi đâu cả..về nơi cuối cùng”

Khi lương tri con thức tỉnh, con vội vàng trở về mái nhà xưa vào một ngày mùa  thu đầy lá rụng. Vẫn con đường nhỏ năm nào Mẹ dắt con đi học, cây cầu tre vẫn còn đó, cánh đồng lúa bên đường gió đưa hương sữa ngọt thơm như tình Mẹ Cha cho con. Chân vội bước trên những kỷ niệm quen thuộc, mà  tim con nghe quặn thắt như điềm báo không vui. Đây rồi! Mái nhà năm xưa con đã từng lớn lên đang hiện ra trước mặt, con vội chạy vào sân cất tiếng gọi “Mẹ ơi!” mà quên mất mình đã phiêu bạt bao năm…Cha ơi ! Mẹ ơi!!! Con cố gào lên và chết lịm nửa người khi nhìn thấy di ảnh song thân trên bàn thờ lạnh lùng hương khói, con khụy xuống mà khóc nức nở  như một đứa trẻ bên ảnh Mẹ Cha.

Mẹ Cha tro bụi bên sông
Xuôi chèo qua nẻo hư không Mẹ về
Chiều hoa trắng rụng bốn bề
Trần gian thêm một kẻ về mồ côi

Giờ mất Mẹ, lại mất Cha…con như mất cả một bầu trời yêu thương hạnh phúc. Vậy mà suốt bao năm con đã vô tâm quên đi tình Cha nghĩa Mẹ, con đã để cho Cha Mẹ mòn mỏi đợi trông…À ơi…!!!
Gió mùa thu Mẹ ru con ngủ
Năm canh chày Mẹ thức dủ năm canh

Văng vẳng đâu đây tiếng ru ngọt ngào của Mẹ, và hơi ấm từ bàn tay  của Cha vẫn đang lan tỏa khắp thân con…Vậy mà… Mẹ ở đâu? Cha ở đâu?... Sao không ai nói với con một lời, chỉ một lời thôi Cha ơi! Chỉ một ánh mắt dịu hiền của Mẹ thôi cũng được…Đứa con ngỗ nghịch sau bao năm phiêu bạt giờ đã về đây, con đang quỳ bên di ảnh Người mà tim như vỡ vụn.

Lạy Mẹ, lạy Cha…!Trước vong linh Người, con trẻ cúi đầu sám hối. Ơn sinh thành dưỡng dục cao tựa biển trời, dù có đi hết cả cuộc đời con cũng không bao giờ trả được. Dù con có hối hận ăn năn, có muốn quay lại làm đứa con hiếu thảo thì Cha Mẹ cũng đã là người thiên cổ. Giờ đây dù nước mắt con có chảy ra bao nhiêu cũng không thể  xóa sạch mọi sai lầm mà con đã gây ra. Mất Mẹ mất Cha rồi con trở thành trẻ mồ côi, mất đi tình mẫu tử thiêng liêng con mới biết đời con côi cút…
Mẹ ơi sao bỏ con đi
Đời con mất mẹ còn gì tương lai
Giữa vô thường biến đổi chúng ta không thể tránh khỏi sự chia ly mất mát, đó cũng là quy luật tự nhiên của một kiếp người. Dẫu biết là vậy, nhưng ta vẫn cảm thấy xót xa đau đớn khi  mất đi hai đấng song thân. Dù tôi diễm phúc còn Cha còn Mẹ hay bạn bất hạnh mất đi cả bầu trời yêu thương nhất thì chúng ta đều mang chung một  nỗi niềm tôn kính tri ân đến Người. Hôm nay… ngày vu lan báo hiếu, đốt nén tâm hương con quỳ dưới Phật Đài kính dâng lên Mẹ Cha tấm lòng hiếu tử.
Bạn ơi! Nếu bạn hạnh phúc còn cả bầu trời yêu thương, xin bạn hãy chọn cho mình một đóa hồng màu đỏ thắm để cài lên ngực áo. Hãy nâng niu kính trọng và gìn giữ trong lòng mình cánh hoa đỏ thiêng liêng vã hãy tưởng niệm đến những vất vả đắng cay thầm lặng của Cha Mẹ mà sống cho tròn đạo, đừng để khi Cha Mẹ không còn mới giật mình xót xa ân hận.
Con không đợi một ngày kia Mẹ mất
Mới giật mình khóc lóc thương đau
 Nếu như suốt chặng đường bạn đã đi qua, bạn vẫn chưa một lần nói được lời xin lỗi hay tri ân đến Cha đến Mẹ, thì ngày hôm nay, bạn hãy về quỳ bên chân Cha, cúi đầu trong lòng Mẹ mà bày tỏ đi. Một hành động nhỏ của bạn thôi cũng đủ cho Mẹ Cha hạnh phúc rồi, bạn hãy nhớ đừng quên bạn nhé!
Vu lan đến, Người cài hoa đỏ thắm
Con cài lên màu hoa trắng chia ly
Màu trắng buồn mang mất Mẹ Cha đi
Về đất lạnh con mồ côi mãi mãi
Bạn ơi! Nếu bạn là người bất hạnh vì mất cả bầu trời hạnh phúc, mong bạn hãy can đảm chọn cho mình cành hồng  trắng trinh nguyên. Bởi màu trắng ấy sẽ không thể phai được nữa, màu trắng chia ly như càng nhắc nhở ta hãy sống biết vươn lên. Dù Mẹ Cha không còn, nhưng tình thương của Người dành cho ta luôn là là mãi mãi. Hãy sống một cuộc đời thật có ý nghĩa và xứng đáng với niềm tin mà cả đời Người kỳ vọng vào ta, để màu trắng ấy không trở thành màu bất hạnh. Hãy hướng nguyện lòng mình đến Cha Mẹ mình bằng sự chân thành tôn kính…Ở một nơi nào đó, tôi nghĩ rằng Cha Mẹ bạn đang nhìn bạn mỉm cười…
Kính dâng lên mẹ đóa hồng
Thắm tươi dào dạt mênh mông biển trời
Thương người hoa trắng lệ rơi
Ngậm ngùi chia sẻ đôi lời cùng nhau
Dù bạn hay tôi cài hoa màu đỏ, dù anh hay em cài hoa màu trắng. Chúng ta hãy cùng nhau hướng lòng thành đến hai đấng song thân. Từ hôm nay, chúng ta hãy sống là người con hiếu thảo và vun bồi đạo hiếu với Cha Mẹ cho những mầm xanh. Chúc cho những người còn Cha còn Mẹ được hưởng trọn niềm hạnh phúc bên đấng sinh thành. Xin chân thành chia sẻ những mất mát lớn lao với những ai không còn Cha, không còn Mẹ.
Nam mô Đại Hiếu Mục Kiền Liên Bồ Tát!
Kính dâng
Phật tử : Liên Hương

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét