Thấy sư quét lá sân chùa
Nhỏ xin chiếc lá làm bùa hộ thân
Sư rằng: lá rụng đầy sân
Muốn nhiêu cũng được đâu cần phải xin.
Nhỏ cười một nụ tinh ranh.
Đây cần chi lá....xin tình đấy thôi.
Sư cười. sao phải chọn tôi?!
Ngoài kia kẻ muốn luân hồi thiếu chi?
Tôi giờ nương bóng đại bi
Trái tim hóa đá còn gì để cho!
Vi vu gió quyện mặt hồ
Đâu đây nghe tiếng nam-mô thật buồn.
Nhỏ về trong nắng hoàng hôn,
Sư nghe tiếng lá vỡ giòn trong tim.
Đời tu là cuộc trốn tìm,
Người tu cũng có nữa tim luân hồi,
Sân chùa lá vẫn cứ rơi
Vô tri đâu biết có người...bâng khuâng.
Ngó lên tòa Phật khói dâng,
Sư buồn, mình lại một lần tình si
Đời tu bình bát lá y
Một mai về núi thêm chi nợ đời.
Sư thầm niệm phật trên môi
Đài cao phật tượng mỉm cười vô ngôn.
****
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét