Liên Hương
Nam mô Bổn sư Thích Ca mâu Ni Phật!
Nam mô
Đại Hiếu Mục Kiền Liên Bồ Tát!
Kính bạch Chư Tôn Đức Tăng, Ni!
Kính thưa Quý Phật tử!
Có
khi nào trong dòng đời vội vã
Ta
ngược về ký ức thuở đã qua
Miền
quê xưa có nắng đẹp chan hòa
Có
gió bấc, mưa giông, sương trắng phủ
Ta
bỗng nhớ… nơi dòng sông cũ
Có
con đò, Mẹ đưa khách sang sông
Có
bóng Cha lặn lội bước âm thầm
Thân
gầy guộc chở che đời con trẻ
Ta
hạnh phúc! Vì có Cha có Mẹ
Mầm
sống cựa mình lên tiếng phôi thai
Mẹ
Cha cho ta vóc dáng hình hài
Chín
tháng cưu mang khó khăn Mẹ chịu
Ngày
sinh ta…Mẹ bầm da, tím thịt
Đau
buốt toàn thân, máu huyết tràn lan
Khi
nghe con cất tiếng khóc ran ran
Niềm
hạnh phúc dâng tràn trong mắt mẹ
Ta
đỏ hỏn trong vòng tay cha mẹ
Giọt
sữa đầu đời Mẹ ấp ủ cho ta
Theo
thời gian bập bẹ gọi Mẹ Cha
Ta
chập chững biết bước cao, bước thấp.
Những
ngày tháng Mẹ Cha bao khó nhọc
Sáng
đưa đò, chiều rước khách sang sông
Cha
nắng mưa cực khổ giữa cánh đồng
Đổi
bát gạo cho no lòng con trẻ
Đêm
mùa đông cha nhường giường cho trẻ
Ướt
mẹ nằm, phần khô để cho ta
Tiếng
ầu ơ nghe sao quá thiết tha
Ta
say say giấc trong mềm êm nệm ấm.
Ta
còn nhớ vị ngọt ngào cơm nắm
Hương
thơm nồng như tình mẹ cho ta
Khi
ta đau, cha mẹ thức vì ta
Dấu
dòng lệ trực òa trong khóe mắt
Cha
yêu ơi !con thương cha nhiều lắm!
Con
nhớ hoài…ngày ấy bên Cha
Cha
làm Bò, làm Ngựa, làm Cha
Con
trẻ cỡi…quất lưng Cha… cười khúc khích.
Ta
lớn thêm…rồi đến trường đi học
Ngày
đầu tiên mẹ thức trắng đêm thâu
Ta
khóc òa khi đến lớp buổi đầu
Mẹ
phải nghỉ cùng ta ngày đi học.
Tuổi
thơ ta, mẹ cha là gạo, thóc
Là
gia tài thiêng liêng nhất của ta
Đời
dẫu nghèo nhưng tình cảm đậm đà
Là
tất cả niềm tin, niềm hạnh phúc.
Ta
trưởng thành giữa vòng đời ảo thực
Xây
mộng đời, ta quyết định ra đi
Bỏ
mẹ cha trong khắc khoải sầu bi
Thương
con trẻ bơ vơ nơi đất khách
Ta
đi rồi mẹ buồn, cha khóc
Mỗi
chiều về tựa cửa ngóng trông ta
Mắt
đăm đăm nhìn phía trời xa
Mà
ta vẫn bặt vô âm tín
Giữa
thị thành ngựa xe nhộn nhịp
Ta
tập tành làm kẻ ăn chơi
Ham
lợi danh, ta ngạo nghễ với đời
Quên
đi mất tình Cha nghĩa Mẹ
Rồi
ngày kia, Ta trở lên lặng lẽ
Nghe
chạnh lòng nhớ Mẹ thương Cha
Đã
mấy năm ta không biết về nhà
Ta
hoảng hốt nhận ra…mình bất hiếu
Ta
thương quá những ngày Gạo thiếu
Mẹ
không ăn, Cha nhịn đói nhường ta
Bát
cơm rau đạm bạc với dưa cà
Củ
khoai nướng mà đậm tình mẫu tử.
Một
chiều thu, Ta trở về quê cũ
Chết
lặng người khi Cha đã ra đi
Mẹ
ta nằm thoi thóp li bì
Da
khô kiệt bám vành xương gầy guộc
Nhìn
thấy ta…Mẹ nào đâu dậy được
Đưa
mắt nhìn yếu ớt, miệng run run
Bàn
tay khô cố vuốt nhẹ tóc con
Dòng
nước mắt trong tận cùng thương nhớ
Và
mẹ Ta…bỗng ngừng hơi thở
Ta
thét gào… “Hãy trả mẹ cho ta”!
Nỗi
đau giờ như cắt thịt xẻ da
Trong
phút chốc ta mồ côi rồi đấy.
Giờ
có ước cho mẹ cha sống dậy
Cũng
chỉ còn như giấc mộng ngàn thu
Văng
vẳng bên tai lời mẹ hát ru
Và
tiếng nói của Cha bao trìu mến.
Trời
tháng bảy mưa Ngâu hoài không hết
Tấm
lòng thành con sám hối ăn năn
Nguyện
Phật trời độ cho đấng sinh thành
Thoát
luân hồi đồng sanh về Tịnh Độ.
Kính bạch Chư Tôn Đức Tăng Ni !
Kính thưa toàn thể Quý Phật tử !
Thật
diễm phúc cho ai còn Cha Mẹ
Hãy
chọn màu hồng đỏ thắm tươi
Cài
lên ngực áo mỉm cười
Thương
yêu, phụng dưỡng công Người sinh ta
Xin
cài hoa trắng xót xa
Cho
ai mất Mẹ mất Cha trên đời
Tâm
thành chia sẻ Bạn ơi!
Sống
sao xứng đáng cho đời nở hoa.
Vu
lan thắng hội khắp muôn nhà
Tấm
lòng hiếu thảo thiết tha giữ gìn
Hồng
vàng trọn vẹn đức tin
Chúng
con đảnh lễ nguyện xin dâng Thầy.
Nam Mô Đại Hiếu Mục Kiền Liên Bồ Tát !
